Kính vạn hoa chết chóc

Chương 70 - Kính Vạn Hoa Chết Chóc:

20-08-2024


Trước Sau

Chương 70: Cơn thèm ăn

Nghe được một câu nhịn không được của Tần Bất Đãi, sâu trong nội tâm Lâm Thu Thạch sinh ra cảm giác sởn tóc gáy.
Người trước mặt máu tươi dính đầy miệng, trừng đôi mắt giăng đầy tơ máu lẳng lặng nhìn anh.
Ánh mắt kia mạnh mẽ kiềm nén, làm cánh tay Lâm Thu Thạch nổi đầy da gà.
Trực giác anh lúc này vang lên một hồi chuông cảnh báo —— kẻ trước mắt là người vô cùng nguy hiểm.

Tần Bất Đãi chậm rãi tới gần Lâm Thu Thạch, cuối cùng dừng lại ngay trước mặt anh.
Hắn ta chậm rãi gọi tên Lâm Thu Thạch, giọng điệu vừa đặc vừa lạnh, mang theo một hương vị mơ hồ không rõ.

Lâm Thu Thạch trong nháy mắt thậm chí muốn xoay người chạy trốn, nhưng anh lại có cảm giác khoảnh khắc mình xoay người lộ ra phía sau lưng sẽ có chuyện gì không thể khống chế phát sinh, vì thế liền cố gắng đè ép cảm giác muốn trốn thoát ở sâu trong nội tâm xuống, nói: “Tần Bất Đãi, anh không sao chứ?”

Tần Bất Đãi nhìn Lâm Thu Thạch, nở một nụ cười quái dị: “Tôi không sao cả.
” Cười còn không bằng không cười, phụ trợ cho vẻ mặt hắn càng thêm vặn vẹo.

Trong lúc hai người đang giằng co, bên ngoài phòng bếp truyền đến giọng nói đầy nghi hoặc của Trần Phi: “Hai người đang làm gì vậy?”

Trần Phi vươn tay ra bật công tắc đèn trêи tường, toàn bộ phòng bếp bừng sáng, anh ta cũng thấy rõ ràng mọi chuyện trước mắt.

“Tần Bất Đãi ——” Trần Phi nói, “Anh đang làm cái gì vậy?” Ánh mắt anh rơi xuống những miếng thịt đầy vết gặm cắn của Tần Bất Đãi.
Ngay sau khi hỏi, có vẻ như anh ta đã hiểu rõ Tần Bất Đãi đã làm gì.
Giọng Trần Phi hơi ngập ngừng, “Anh, vừa mới ra khỏi cửa sao?”

Tần Bất Đãi chậm rãi gật đầu.

“Đói bụng sao?” Giọng Trần Phi rất bình tĩnh, trông như đã hoàn toàn quen với cảnh tượng như vậy, “Tôi nấu gì đó cho anh ăn nhé.

Tần Bất Đãi không đáp, xoay người bỏ đi.

Nhìn bóng dáng hắn ta, Trần Phi cũng không gọi lại, chỉ khẽ thở dài.

“Rốt cuộc là chuyện gì vậy.
” Lâm Thu Thạch không có kinh nghiệm phong phú như Trần Phi, không thể lý giải trạng thái ban nãy của Tần Bất Đãi.
Nói thật, nhìn dáng vẻ đó của Tần Bất Đãi, anh chỉ có thể nhớ tới những con quái vật kinh khủng trong cánh cửa.

“Chắc anh ấy đã bị thế giới bên trong cánh cửa ảnh hưởng.
” Trần Phi đi đến bên tủ lạnh, lấy ra trong đó một miếng thịt bò, thật sự định làm bò bít tết cho Tần Bất Đãi ăn, “Thần kinh con người rất yếu ớt.
Một khi đã chịu kϊƈɦ thích quá mạnh thì rất dễ rơi vào tình trạng hỗn loạn.
” Nói xong, anh liếc nhìn Lâm Thu Thạch một cái, “Không phải ai cũng có thể bình thản đối diện được như cậu.

Lâm Thu Thạch không biết nên nói gì.

“Tình huống tệ nhất là tất cả những người khác đều chết sạch, mà cửa và chìa khóa vẫn chưa xuất hiện.
” Trần Phi bật bếp, làm nóng dầu, miếng thịt bò trong chảo phát ra tiếng xèo xèo, “Một mình một người bị nhốt trong thế giới đó, không biết bị nhốt tới bao lâu………” Giọng anh ta càng lúc càng trầm xuống.

Đây thật sự là một cơn ác mộng.

Một mình bị nhốt ở trong cánh cửa, chuyện này dù chỉ nghĩ tới một chút thôi cũng cảm thấy lạnh buốt cả người.
Lâm Thu Thạch dựa vào bên cạnh cửa: “Tần Bất Đãi…… Không sao chứ?”

Trần Phi lắc đầu: “Không biết.

Lâm Thu Thạch: “Không biết? Ý anh là sao?”

Trần Phi nói: “Ý tôi là không biết anh ấy có thể khôi phục lại hay không, có thể tách riêng thế giới hiện thực cùng thế giới bên trong cánh cửa ra không.

Lâm Thu Thạch nhíu mày: “Nếu không thể tách riêng ra thì sao?”

Động tác của Trần Phi khựng lại, trêи mặt xuất hiện một nụ cười tự giễu: “Không tách ra được? Nếu không tách ra được…… thì anh ấy coi như xong rồi.

Giết người trong cánh cửa không phải vấn đề gì lớn, nhưng đây là ở thế giới hiện thực, nơi có pháp luật làm chế tài căn cứ.

Hơn nữa người như vậy sẽ trở nên cực kỳ nguy hiểm, dù cho không giết người cũng có thể sẽ làm ra hành động quá kϊƈɦ khác.
Những người không tách bạch được hai thế giới, sẽ không thể tiếp tục ở trong biệt thự.
Đương nhiên, những lời này Trần Phi không nói với Lâm Thu Thạch, bởi vì anh ta cảm thấy không cần thiết.

Làm xong món bò bít tết, Trần Phi bưng ra bàn ăn bên ngoài, đem bò bít tết đưa cho Tần Bất Đãi.

Tần Bất Đãi dùng dao nĩa cắt miếng bít tết, nhưng khóe mắt thì vẫn chăm chú nhìn trộm Lâm Thu Thạch.
Hắn vẫn cảm thấy rất đói bụng, món bò bít tết trước mắt hoàn toàn không có cách nào giải trừ được cảm giác đói khát cồn cào đang làm sôi sục trong người hắn.
Nhưng hắn không dám biểu hiện ra quá rõ ràng, vì thế chỉ có thể cúi đầu, giả vờ như đang ăn rất ngon miệng.

Trần Phi ngồi ngay bên cạnh quan sát.
Lâm Thu Thạch chú ý tới hai hàng lông mày anh ta chau lại, ánh mắt như dò xét, có lẽ đang đánh giá mức độ khủng hoảng tinh thần của Tần Bất Đãi.

Trần Phi hỏi: “Anh đã gặp phải chuyện gì trong đó?”

Nhắc tới hai chữ “trong đó”, cả người Tần Bất Đãi run lên một cái.
Hắn há miệng thở dốc, hồi lâu vẫn không phát ra được tiếng nào, như thể không có cách nào sắp xếp từ ngữ để kể lại những chuyện trong thế giới kia.

Trần Phi nói: “Sao?”

Tần Bất Đãi ậm ừ nói: “Một thế giới vô cùng đáng sợ.
Ở đó không có gì ăn, tôi lúc nào cũng đói bụng.

Trần Phi không đáp, lâm vào suy nghĩ của bản thân.

Tần Bất Đãi ăn xong món bò bít tết, rất lịch sự chúc hai người ngủ ngon rồi lên tầng đi ngủ.

Lâm Thu Thạch đứng im nhìn theo bóng Tần Bất Đãi xa dần.
Anh cứ cảm thấy trạng thái tinh thần của Tần Bất Đãi vẫn còn gì đó lạ lắm, nhưng cụ thể như thế nào thì anh lại không thể nói rõ.

Trần Phi nói: “Ngày mai tôi đi hỏi Nguyễn ca.

Lâm Thu Thạch: “Hỏi cậu ấy cái gì?”

Trần Phi thở dài: “Đương nhiên là hỏi cậu ấy Tần Bất Đãi rốt cuộc đã vào thế giới nào.
” Tần Bất Đãi hiện tại vẫn chỉ là người mới, chỉ được thử thách các cửa cấp thấp.
Hắn không có được may mắn như Lâm Thu Thạch, mọi người chỉ dẫn dắt gã hai cửa, còn cánh cửa gần nhất chỉ có một mình hắn đi vào.

Lâm Thu Thạch gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

Đêm đó, Lâm Thu Thạch không ngủ được.
Anh trở mình liên tục, trong đầu toàn là hình ảnh Tần Bất Đãi ngấu nghiến ăn thịt sống.
Nói thật, khi nhìn thấy cảnh đó, anh thậm chí còn có cảm giác không rõ mình có thực sự đang ở trong thế giới thực hay không.
Cảm giác này vô cùng kinh khủng, làm cả người tràn ngập nỗi bất an.

Ngày hôm sau, Lâm Thu Thạch mang theo đôi mắt gấu trúc đi xuống tầng.

Trình Thiên Lí mới vừa dẫn Bánh Gối nhà cậu đi dạo về.
Bánh Gối lắc lư cái ʍôиɠ nhỏ đầy đặn đang cùng Hạt Dẻ chơi trò đuổi bắt.

Trình Thiên Lý thấy dáng vẻ thiếu ngủ trầm trọng của Lâm Thu Thạch, bèn nói: “ Anh bị sao thế? Trông như mất ngủ cả đêm ý.

Lâm Thu Thạch ngáp dài: “ Không có gì, đêm qua anh ngủ hơi muộn thôi.

Trình Thiên Lý: Ồ, anh mau tới ăn sáng đi, anh hai em vừa mới nấu xong đó.

Trình Nhất Tạ nấu cháo, làm thêm vài món mặn ăn cùng, lúc này cậu ta đang thong thả ngồi ăn.
Lâm Thu Thạch vào phòng nói câu chào buổi sáng, rồi bưng chén lên ăn.

Người trong biệt thự lần lượt thức giấc, Lâm Thu Thạch thấy Trần Phi, cũng thấy được Tần Bất Đãi.

Trêи người Tần Bất Đãi hoàn toàn không còn cảm giác ghê rợn như đêm qua nữa.
Hắn đã thay quần áo sạch sẽ, trêи mặt mang theo nụ cười rạng rỡ, đến gần Lâm Thu Thạch, nói: “Buổi sáng tốt lành.

Lâm Thu Thạch: “Buổi sáng tốt lành.

“Xin lỗi vì đêm qua đã dọa cậu rồi.
” Tần Bất Đãi nói: “ Tôi mới từ trong cửa ra, vẫn chưa thể điều chỉnh tốt trạng thái.
” Hắn cong cong khóe mắt, biểu tình vô cùng ôn hòa: “Thật sự rất xin lỗi.

“Không sao đâu.
” Lâm Thu Thạch nói, “Vậy anh……đã điều chỉnh tốt rồi chứ?”

Tần Bất Đãi gật gật đầu, tỏ ra bản thân đã không sao rồi.

Trần Phi ngồi ở bên cạnh nhìn hai người trò chuyện, lặng im không tiếng động đánh giá Tần Bất Đãi, hiển nhiên anh ta vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng vào lý do thoái thác của hắn.

Một lát sau, Nguyễn Nam Chúc cũng xuống dưới.
Cậu vẫn mang bộ dáng lãnh đạm, ăn sáng xong đang định đi ra ngoài một chuyến, lại bị Trần Phi gọi lại.

“Nguyễn ca.
” Trần Phi nói, “Tôi có một số chuyện muốn nói với cậu.

Nguyễn Nam Chúc gật gật đầu, hai người đi tới một góc không có người.

Lâm Thu Thạch biết có lẽ Trần Phi muốn nói với Nguyễn Nam Chúc về chuyện của Tần Bất Đãi.
Nói thật, lúc này Tần Bất Đãi trông cũng không có gì khác thường, rất khó mà so sánh hắn ta lúc này với kẻ ngày hôm qua điên cuồng gặm thịt sống kia.
Nhưng mà trạng thái tinh thần hắn rốt cuộc như thế nào, có thể khôi phục hay không thì Lâm Thu Thạch hoàn toàn không thể đoán trước được.
Vì vậy việc này nên để lại cho Trần Phi thì tốt hơn.

Lâm Thu Thạch ăn sáng xong thì về phòng.

Lúc này đang vào giữa xuân, ánh mặt trời sáng lạn, gió mát hiu hiu.
Lâm Thu Thạch ngồi bên cửa sổ, mở máy tính truy cập vào diễn đàn chuyên dành cho người vào cửa.

Trêи diễn đàn có rất nhiều thông tin thú vị, Lâm Thu Thạch đã hình thành thói quen truy cập địa chỉ này mỗi ngày.
Anh tiện tay cho một viên kẹo đặt trêи bàn vào miệng, di chuyển con chuột mở một chủ đề.

Trêи diễn đàn có vô số chủ đề khác nhau, trêи trời dưới biển gì đều đủ cả.

Có chủ đề về thế giới bên trong cánh cửa, cũng có các truyền thuyết đô thị hiện đại, thậm chí còn có cả chuyên mục kết bạn bốn phương.

Lâm Thu Thạch xem mà không biết chán.

Bởi vì mới vừa ra khỏi cửa, Nguyễn Nam Chúc vẫn chưa sắp xếp kế hoạch mới cho Lâm Thu Thạch ngay, chỉ khuyên anh nghỉ ngơi cho khỏe.

Lâm Thu Thạch cảm thấy cứ ngồi không như vậy lại vô cùng thoải mái.
Anh ăn cơm trưa xong, lại ngủ trưa một lúc, một ngày cứ như vậy trôi qua.

Sáng hôm đó, sau cuộc nói chuyện, Trần Phi và Nguyễn Nam Chúc cùng rời khỏi biệt thự, cũng không biết đã đi đâu.

Nhưng mà Lâm Thu Thạch đã quen với sự xuất quỷ nhập thần của họ, anh không tò mò chút nào.

Ngay cả hai anh em Trình Thiên lý và Trình Nhất Tạ cũng biệt tăm, Lâm Thu Thạch đoán có thể Trình Nhất Tạ mang theo Trình Thiên Lí đi cày vài cánh cửa cấp thấp rồi.

Trong biệt thự chỉ còn Dịch Mạn Mạn, Lư Diễm Tuyết và Tần Bất Đãi.
Bốn người qua loa dùng bữa, sau đó Lâm Thu Thạch trở về phòng riêng nghỉ ngơi.

Tắm rửa một cái, Lâm Thu Thạch nằm trêи giường chơi Sudoku.
Trò chơi nhỏ này có thể làm cho tâm tình anh nhanh chóng bình tĩnh trở lại, cũng dễ tiến vào giấc ngủ hơn.

Đang chậm rãi điền vào ô trống, anh lại nghe thấy tiếng gõ cửa.

“Ai vậy?” Lâm Thu Thạch đi tới mở cửa, thấy người đứng trước cửa là Tần Bất Đãi.

Tần Bất Đãi nói: “Chào cậu, tôi có thể nói chuyện với cậu một chút không?”

Lâm Thu Thạch sửng sốt: “Bây giờ sao?”

Tần Bất Đãi gật gật đầu.

Lâm Thu Thạch hơi do dự: “Cũng được……Chúng ta vào thư phòng nói.
Anh chờ tôi một lát, tôi thay quần áo rồi qua đó liền.
” Anh hiện tại vẫn còn mặc đồ ngủ.

Tần Bất Đãi lẳng lặng nhìn Lâm Thu Thạch.
Lúc này Lâm Thu Thạch đang mặc một bộ đồ ngủ màu trắng bằng bông, lộ ra cần cổ thon dài cùng xương quai xanh xinh đẹp.
Lâm Thu Thạch có dáng vẻ thanh tuấn, khí chất ôn hòa, vừa nhìn liền biết là một người rất dễ ở chung, cũng trông có vẻ……Ăn rất ngon.

Tần Bất Đãi đột nhiên ɭϊếʍ ɭϊếʍ môi.

Lâm Thu Thạch nghi hoặc nhìn hắn: “Tần Bất Đãi?” Anh cảm giác người trước mắt hình như có chút không bình thường.

Tần Bất Đãi nói: “Tôi chỉ xin cậu năm phút đồng hồ thôi, nhanh lắm.
” Hắn vừa nói vừa chậm rãi dùng thân thể lách vào trong phòng Lâm Thu Thạch.

Lâm Thu Thạch chú ý tới động tác của Tần Bất Đãi.
Anh lui về phía sau một bước, làm ra tư thế phòng bị: “Anh muốn nói chuyện gì?”

Tần Bất Đãi nhìn Lâm Thu Thạch, trong ánh mắt tuôn ra một loại khát khao khó có thể miêu tả.

Lâm Thu Thạch bị Tần Bất Đãi nhìn tới mức sởn tóc gáy, anh nói: “Tần Bất Đãi?”

Tần Bất Đãi nói: “Tôi……” Hắn còn chưa dứt lời đã nhào vào người Lâm Thu Thạch.

Lâm Thu Thạch tuy rằng đã chuẩn bị tâm lý nhưng vẫn bị Tần Bất Đãi làm cho hoảng hồn.
Tần Bất Đãi thân to sức lớn, trực tiếp đè Lâm Thu Thạch ngã lăn ra giường.

Lâm Thu Thạch: “Tần ——” Anh chỉ mới thốt ra một tiếng đã bị Tần Bất Đãi gắt gao bịt miệng lại.
Đây hoàn toàn không còn là sức mạnh của con người, Tần Bất Đãi nhẹ nhàng dùng một bàn tay là có thể chế trụ Lâm Thu Thạch đang giãy giụa.
Lâm Thu Thạch mở to hai mắt, thấy Tần Bất Đãi dùng ánh mắt đầy khát vọng nhìn chằm chằm cần cổ mình.

“Tôi chỉ thử một miếng thôi.
” Tần Bất Đãi nhẹ giọng nói, “Tôi chỉ thử một miếng thôi.
……” Hắn cúi đầu, dùng đầu lưỡi ɭϊếʍ ɭϊếʍ cằm Lâm Thu Thạch.

Lâm Thu Thạch nhớ tới tảng thịt bị Tần Bất Đãi cắn xé đêm qua, anh vội dùng hết sức bình sinh mà giãy giụa, nhưng sức mạnh của Tần Bất Đãi lại khiến sự phản kháng của anh chẳng khác nào châu chấu đá xe.

Tần Bất Đãi nhìn chiếc cổ trắng ngần của Lâm Thu Thạch mà nhỏ dãi, hắn hơi há miệng, để lộ hàm răng trắng ởn, trông như có thể cắn xuống bất cứ lúc nào……

“Ưm……” Lâm Thu Thạch tiếp tục giãy giụa.

Ngay lúc anh cảm thấy hàm răng lạnh lẽo của Tần Bất Đãi chạm vào da thịt, cửa phòng lại đột nhiên vang lên tiếng gõ.
Tần Bất Đãi lộ vẻ căng thẳng, liếc ra cửa một cái.

“Cộc cộc cộc.
” Tiếng gõ cửa vẫn tiếp tục.

Lâm Thu Thạch cùng Tần Bất Đãi bốn mắt nhìn nhau, Lâm Thu Thạch vốn cho rằng có người đến Tần Bất Đãi sẽ buông anh ra.
Ai ngờ anh lại nhìn thấy trong đôi mắt hắn là vẻ quyết tuyệt.

“Xin lỗi.
” Tần Bất Đãi thì thầm bên tai Lâm Thu Thạch: “Nhìn cậu thật sự rất ngon miệng, tôi thật sự……nhịn không được.
Cho dù là bị phát hiện, tôi cũng không muốn bỏ qua cơ hội này……” Những chiếc răng đang tì nhẹ trêи cổ Lâm Thu Thạch bắt đầu hơi dùng sức cắm xuống.

Lâm Thu Thạch trợn tròn hai mắt, anh cảm giác được cơn đau truyền đến trêи da thịt.
Anh thật không ngờ Tần Bất Đãi lại dám cắn thật.

“Rầm” một tiếng vang cực lớn, cánh cửa đã khóa trái bị ai đó một chân đá văng ra.

Tần Bất Đãi đang nằm đè lên người Lâm Thu Thạch bị hai cánh tay tóm gọn, sau đó nhấc lên, hung hăng ném mạnh vào vách tường.
Tần Bất Đãi bị đau gào lên thảm thiết.
Lâm Thu Thạch chật vật bò dậy, trước mắt anh là Nguyễn Nam Chúc mang vẻ mặt lạnh băng.

Nguyễn Nam Chúc không nói gì, bước đến chỗ Tần Bất Đãi, tiện tay cầm lấy vật trang trí bằng đồng trêи bàn, sau đó bóp lấy hàm Tần Bất Đãi, ép hắn há miệng.

Tần Bất Đãi bị dọa tới cả người phát run.

Giọng Nguyễn Nam Chúc lạnh như sương, cậu nói: “Thèm ăn tới vậy thì ăn cho đủ đi.
” Cậu trực tiếp nhét luôn món trang trí vào miệng Tần Bất Đãi, vì lực quá mạnh mà sống sờ sờ bẻ gãy hai cái răng của hắn.

Tần Bất Đãi đau quá ngay lập tức hôn mê bất tỉnh, Nguyễn Nam Chúc lúc này mới buông lỏng tay, quay trở lại trước mặt Lâm Thu Thạch.
Cậu nhíu mày, tâm tình dường như cực kỳ không tốt: “Vẫn ổn chứ?”

Lâm Thu Thạch: “Không sao.
” Anh nói, “Tôi sơ suất quá.
” Anh không nghĩ tới dưới tình huống như thế, Tần Bất Đãi vẫn dám xuống tay với anh.
Trần Phi từng nhắc Lâm Thu Thạch cảnh giác, nhưng anh đã xem nhẹ ảnh hưởng của câu đối hai bên cánh cửa đối với Tần Bất Đãi.

Nguyễn Nam Chúc nhìn chằm chằm vào Lâm Thu Thạch.

Lâm Thu Thạch bị ánh mắt của cậu làm cho không được tự nhiên.
Anh chú ý tới ánh mắt của Nguyễn Nam Chúc dừng lại trêи cổ mình, vì thế duỗi tay sờ sờ, mới phát hiện phần cổ đã bị Tần Bất Đãi cắn tới mức hằn lên một dấu răng…… Tuy không trầy da nhưng cũng rất đau.

Không biết có cần phải đi tiêm ngừa uốn ván gì đó không nhỉ…… Lâm Thu Thạch đang nghĩ thầm, chợt thấy Nguyễn Nam Chúc trực tiếp cúi người lại gần.

Lâm Thu Thạch bị động tác của Nguyễn Nam Chúc làm hoảng sợ, đang muốn hỏi Nguyễn Nam Chúc làm sao vậy, liền bị cậu nắm chặt lấy cánh tay —— ngay sau đó, chỗ vừa rồi còn hằn dấu răng lại lần nữa bị cắn thật mạnh.
Phản ứng đầu tiên của Lâm Thu Thạch chính là Nguyễn Nam Chúc có phải đã bị lây bệnh biến thái của Tần Bất Đãi rồi hay không.
Anh ăn đau liền vừa kêu to vừa dùng tay đẩy ra: “Nguyễn Nam Chúc —— cậu bình tĩnh một chút!! Tôi là Lâm Thu Thạch!!”

Nguyễn Nam Chúc cắn xuống một cái, ngừng vài giây sau mới nhả miệng, vừa lòng nhìn dấu răng trêи cổ Lâm Thu Thạch đã bị dấu răng cậu bao trùm.
Có lẽ là nghe thấy tiếng la hét của Lâm Thu Thạch, cậu nhàn nhạt nói: “Tôi biết anh là Lâm Thu Thạch.

“Cậu bị lây bệnh rồi à?” Lâm Thu Thạch che cổ, đau tới xuýt xoa hít khí, “Cậu cắn tôi làm gì?!”

Từ trong miệng Nguyễn Nam Chúc phun ra hai chữ: “Sát trùng.

Lâm Thu Thạch: “……” Nguyễn Nam Chúc rốt cuộc bị sao vậy.

Nguyễn Nam Chúc nói xong liền lôi Tần Bất Đãi đã hôn mê xoay người rời đi.
Lâm Thu Thạch nhìn căn phòng hỗn loạn cũng cánh cửa đã bị phá hư, trong lúc nhất thời không biết nên làm gì.

Tần Bất Đãi kia không cắn rách da Lâm Thu Thạch, nhưng Nguyễn Nam Chúc thì có.
Lâm Thu Thạch kiểm tra vết thương của mình, đắn đo không biết có nên đi tiêm phòng vắc-xin ngừa dại gì đó hay không.
Anh chưa bị người cắn bao giờ, vì thế đành lên mạng tìm xem cần nên làm gì.

Kết quả không tìm thì thôi, vừa tìm xong Lâm Thu Thạch nhìn mà thất kinh hồn vía, thiếu chút nữa cho rằng mình sẽ chết bất đắc kỳ tử ngay đêm đó.

Vì thế sáng ngày hôm sau Lâm Thu Thạch vội vội vàng vàng đi bệnh viện.
Bác sĩ sau khi nhìn thấy vết thương của anh liền đưa ra một lời khuyên đầy ẩn ý: “Người trẻ tuổi cũng nên tiết chế một chút.

Lâm Thu Thạch: “……” Tiết chế cái gì, tiết chế món gì không nên ăn sao?

Bác sĩ: “Không cần tiêm vắc-xin phòng bệnh, sát trùng một chút là được.
Người cắn cậu không có bệnh truyền nhiễm gì thì không sao.

Lâm Thu Thạch: “Nhưng trêи mạng nói là…”

Bác sĩ đập bàn một cái: “Bị bệnh có thể đừng lên mạng tra cứu không? Càng tra càng thấy bản thân mình sắp chết thôi!” Vị bác sĩ trông khoảng ba mươi mốt, ba mươi hai tuổi, còn rất trẻ, sau khi kê vài loại thuốc liền ghét bỏ phất tay đuổi Lâm Thu Thạch về.

Lâm Thu Thạch trở về biệt thự.

Tối hôm qua, sau khi Tần Bất Đãi bị dẫn đi, Lâm Thu Thạch vẫn chưa hỏi xem hắn ta bị xử lý như thế nào.
Cả ngày hôm nay không trông thấy Tần Bất Đãi, cũng không gặp được Nguyễn Nam Chúc, anh bèn gặp riêng Trần Phi để hỏi.

Trần Phi nhìn vết thương trêи cổ Lâm Thu Thạch, thở dài: “Là lỗi của tôi, tôi không nên để mặc anh ta.
Còn tưởng anh ta ít nhất cũng kiềm chế được, ai ngờ khả năng kiểm soát lại kém như vậy.

Lâm Thu Thạch: “Vậy giờ anh ta đâu rồi?” Đêm qua nhìn dáng vẻ Nguyễn Nam Chúc khi kéo Tần Bất Đãi ra khỏi phòng thật giống như muốn trực tiếp đem hắn đi hỏa táng luôn.

“Đưa tới nơi khác rồi.
” Trần Phi nói: “Có một nơi chuyên môn giữ mấy người bị như vậy.
Những người vào cửa bị ảnh hưởng sau khi trở về đời sống thực sẽ có hành vi lệch lạc, cần hỗ trợ tâm lý.
” Còn về việc có thể tẩy não thành công hay không lại là chuyện khác.
Có điều một người lệch lạc như vậy đặt ở đâu cũng là một nhân vật nguy hiểm.
Đêm qua nếu Nguyễn Nam Chúc không xuất hiện kịp thời, rất có thể Lâm Thu Thạch đã bị Tần Bất Đãi cắn chết.

Lâm Thu Thạch: “Ồ…” Anh ngẫm nghĩ một lát, khẽ nói: “Còn Nam Chúc đâu, sao hôm nay tôi không thấy cậu ấy?”

Trần Phi: “Hình như cậu ấy ra ngoài có việc.
” Anh ta nói tiếp: “Vết thương của cậu không sao chứ, rách cả da luôn, đã đi bệnh viện khám chưa?”

Lâm Thu Thạch nghĩ thầm nếu không nhờ ơn Nguyễn Nam Chúc bồi thêm một nhát thì cũng không đến mức rách da, nói là khử trùng mà lại cắn tàn nhẫn như vậy, thật đúng là quá đáng.
Nhưng anh chỉ dám nghĩ chứ không dám nói, lắc đầu tỏ ý mình vẫn ổn, đã vào viện khám rồi.

Từ đó về sau, Tần Bất Đãi không bao giờ trở lại biệt thự.

Mọi người vô cùng ăn ý mà không ai hỏi về tung tích của hắn ta, ngay cả Trình Thiên Lí vốn không rành việc đối nhân xử thế cũng không hề nhắc tới nửa lời.

Dường như họ đều đã chuẩn bị tinh thần cho những cuộc chia ly bất ngờ.

Ngày thứ ba sau khi sự việc này xảy ra, Lâm Thu Thạch mới thấy Nguyễn Nam Chúc.
Lúc này miệng vết thương đã đóng vảy, anh vừa mới cùng Trình Thiên Lí dẫn Bánh Gối đi dạo về, thấy Nguyễn Nam Chúc đang ngồi trong phòng khách ăn hoa quả.

Nghe thấy tiếng bước chân của hai người, Nguyễn Nam Chúc chỉ hơi nâng mắt, ném cho bọn họ một ánh mắt không mặn không nhạt.

“Nguyễn ca, anh về rồi.
” Trình Thiên Lí vui vẻ chào hỏi cậu.

“Ừ.
” Nguyễn Nam Chúc đáp, nhìn về phía Lâm Thu Thạch.

Lâm Thu Thạch đột nhiên bị cậu nhìn làm cho hơi mất tự nhiên.
Anh cảm thấy tối hôm đó Nguyễn Nam Chúc có hơi quái quái, tới bây giờ cậu vẫn còn chút quái.

“Khỏi chưa?” Nguyễn Nam Chúc mở miệng.

Lâm Thu Thạch biết Nguyễn Nam Chúc đang hỏi về vết thương của anh, gật gật đầu: “Khỏi rồi.

“Ừm.
” Nguyễn Nam Chúc nói.

Cũng không biết có phải do Lâm Thu Thạch suy nghĩ nhiều hay không, anh lại nghe ra từ trong giọng nói của Nguyễn Nam Chúc một loại tiếc nuối.
Lâm Thu Thạch: “Tối hôm đó cảm ơn cậu……” Nếu không phải có Nguyễn Nam Chúc, phỏng chừng lúc này xác anh cũng đã lạnh.

Nguyễn Nam Chúc: “Đừng khách sáo.

Lâm Thu Thạch chần chờ nói: “Tần Bất Đãi, còn có thể cứu chữa không?”

Nguyễn Nam Chúc chậm rãi nhai nuốt miếng trái cây trong miệng xong, mới trả lời vấn đề của Lâm Thu Thạch: “Không biết, phải xem tạo hóa của chính hắn.

Lâm Thu Thạch: “Chuyện như vậy trước đây cũng đã xảy ra sao?”

Nguyễn Nam Chúc: “Chuyện thường ngày như cơm bữa.

Lâm Thu Thạch không nghĩ tới lại nhận được đáp án như vậy.

“Trong một trăm người mới, ít nhất chín mươi chín người gặp vấn đề về tâm lý.
” Nguyễn Nam Chúc đứng dậy: “Người còn lại là Trình Thiên Lí.

Trình Thiên Lí ở bên cạnh nghe lời này liền mờ mịt, nói: “Tại sao người còn lại lại là em vậy?”

Lâm Thu Thạch trìu mến sờ sờ đầu Trình Thiên Lí đầu: “Không sao, Nguyễn ca đang khen nhóc đó.

Trình Thiên Lí: “Ồ, hí hí hí.

Lâm Thu Thạch nghĩ thầm, kỳ thật có thể ngốc tới mức như Trình Thiên Lí cũng không dễ dàng……

“Chuẩn bị một chút.
” Nguyễn Nam Chúc nói, “Cửa thứ chín của Trình Nhất Tạ sắp mở rồi.

Lâm Thu Thạch trong lòng cả kinh: “Tôi cũng đi à?”

Nguyễn Nam Chúc: “Không muốn đi sao?”

Lâm Thu Thạch: “Tôi…… Tôi không biết……”

Ngược lại Nguyễn Nam Chúc cũng không có ý cưỡng cầu, chỉ nhàn nhạt nói một câu: “Không muốn đi cũng không sao, cho anh ba ngày suy nghĩ.

Lâm Thu Thạch gật gật đầu ý bảo mình đã biết.

Nguyễn Nam Chúc nói xong lại đứng dậy đi ra ngoài.
Trình Thiên Lí nhìn theo bóng lưng cậu, nói không hiểu vì sao, em cứ có cảm giác Nguyễn ca dạo này hơi khác so với lúc trước.

Lâm Thu Thạch nói: “Khác là khác thế nào?” Nói thật, sau khi trải qua chuyện của Tần Bất Đãi, anh mới phát hiện bản thân ở thế giới hiện thực đã quá thả lỏng, chuyện này nếu là ở trong cánh cửa, khẳng định anh sẽ không cho Tần Bất Đãi tiến vào phòng.

“Không biết nữa.
” Trình Thiên Lí cào cào cái đầu ngốc nghếch của mình, “Em cũng không biết diễn tả như nào……”

Lâm Thu Thạch nhìn Trình Thiên Lí, bỗng có chút lo lắng cho tên ngốc trước mặt sẽ đối diện với những cánh cửa kế tiếp như thế nào.
Anh có thể tưởng tượng ra dáng vẻ rầu thối ruột thối gan của Trình Nhất Tạ khi lo cho đứa em ngốc nghếch này.

Tác giả có lời muốn nói: Hôm nay thừa dịp thời tiết tốt, định đem mèo nhà ta đi tắm, mọi người mau chúc ta bình an.


Trước Sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!