Đến Phủ Khai Phong Làm Nhân Viên Công Vụ

Quyển 4 - Chương 16: Ngoại truyện

29-08-2024


Trước Sau

Tháng Hai,ngoài kia những dãy núi trập trùng, màu xanh được phủ lên ngút mắt, dưới ánh nắng lấp lánh hai bên bờ sông hoa rơi lất phất.
Lập Xuân đãqua, băng tuyết cũng tan, núi non khoác áo mới, cỏ mọc oanh chao.
Trongthành Biện Lương, ý xuân dạt dào, vạn vật sinh sôi.
Nhưng trongKhai Phong phủ nha, lại là cảnh băng tuyết trắng xóa, gió lạnh vi vút,một mảnh sầu bi ảm đạm.
Không vì điều gì khác, chính là ba ngày trước,đương triều thái tử nước Cao Li và đệ nhất công chúa tới thăm hỏi, Thánh thượng tuyên Bao đại nhân chưởng quản Khai Phong phủ nhập cung hầu giá, tiện đường còn mang theo cả Công Tôn tiên sinh, chủ tịch hội sư gia,Ngự tiền tứ phẩm đới đao hộ vệ cùng tứ đại hiệu úy.
Lần này đi liềnchẳng có tung tích gì, nếu không phải ba ngày trước người tới tuyên chỉlà Trần Lâm công công rất quen thuộc với mọi người, thì e rằng trên dưới Khai Phong phủ thật sự hoài nghi liệu có phải Bao đại nhân bị người tabắt cóc không nữa.
Mấy vị chủnhân nắm quyền của Khai Phong phủ đều đi, trong phủ nha những công vụlớn nhỏ thường nhật, như sắp xếp các đội tuần phố, huấn luyện, dạy dỗ,bắt bớ tội phạm, thanh toán sổ sách, mua rau, chuẩn bị cơm nước, tướihoa, nhổ cỏ, hòa giải mâu thuẫn nội bộ v.
v… hàng loạt những việc cầnphải giải quyết xử lý nhịp nhàng, đều đổ hết lên đầu Kim Kiền, Tòng hiệu úy lục phẩm, người có chức quan cao nhất trong Khai Phong phủ lúc này.
Sau buổitrưa, chúng nha dịch đứng xếp hàng trên giáo trường, chờ Kim hiệu úy đến phân ban đi tuần phố, nhưng trái chờ, phải đợi lại chẳng thấy bóng dáng Kim Kiền đâu, chúng nhân không khỏi xì xào bàn tán.
“Huynh đệ, huynh nói xem sao đến giờ mà Kim hiệu úy còn chưa tới?”“Ôi trời, đừng nói nữa, tôi vừa mới thấy lúc ăn cơm Kim hiệu úy thiếu chút nữa thì ngủ gục, đầu gần như vục vào bát cơm.
”“Ai ai,không nhìn thấy sao, sắc mặt Kim hiệu úy mấy hôm nay, giống Công Tôntiên sinh quá cơ, trắng tới nỗi nửa đêm mà vô ý bắt gặp thực có thể dọachết người sống.
”“Huynh nóixem sắc mặt Kim hiệu úy có thể không khó coi được sao? Huynh nghĩ đi,ngoại trừ việc không cần phải phê duyệt công văn, tất cả những chuyệnlớn nhỏ cô dì tỉ muội chi chi chành chành của Khai Phong phủ này đềuphải tới xin chỉ thị của Kim hiệu úy để đi xử lý.
Những việc sinh hoạtngày thường này đều là Công Tôn tiên sinh, Triển đại nhân, bốn vị hiệuúy đại nhân, sáu người họ chia nhau giải quyết, hiện tại đều do Kim hiệu úy gánh vác, có thể không mệt chết người sao?”“Mặc dù bình thường Kim hiệu úy luôn giở mánh khóe để làm biếng, nhưng cứ xem biểuhiện ba ngày nay đi, thật sự là quá tốt, chẳng trách người ta có thểđược lên làm Tòng hiệu úy lục phẩm.
”“Có điều tôi nom thân thể nhỏ bé của Kim hiệu úy, cứ tiếp tục lao lực như vậy, chắc không chống đỡ được mấy ngày nữa đâu.
”“Huynh nóicoi Hoàng thượng cũng thật là, Thái tử nước Cao Li còn có Công chúa đếnthì cứ đến, can cớ gì lại muốn đại nhân của chúng ta đi hầu giá; mà đểđại nhân đi thì thôi bỏ qua không tính, sao ngay cả Công Tôn tiên sinh,Triển đại nhân, còn cả bốn vị hiệu úy đại nhân cũng bị tuyên vào…”“Ai mà không biết chứ?! Khai Phong phủ chúng ta vốn nhân thủ không đủ…”“Đúng thế, đúng thế…”Trong lúcmọi người đang oán thán không thôi, thì một bóng dáng gầy nhỏ loạngchoạng tiến vào giáo trường, sắc mặt trắng bệch, ấn đường hơi xanh, haicon mắt nhỏ dài trũng sâu, quầng mắt đen sì, chúng nhân tinh thần runglên, chấn chỉnh lại đội ngũ.
“Kim hiệuúy!”, chúng nha dịch đều sôi nổi hướng Kim Kiền chào hỏi, hận không thểđem tinh thần hăng hái của mình chia sẻ cho Kim Kiền.
“Chư vịhuynh đệ, xin chào…”, Kim Kiền đứng trước mặt chúng nhân, nâng mí mắtlên nhìn, uể oải nói, “Nếu các huynh đệ đều đã chuẩn bị xong rồi, thìchúng ta xuất phủ tuần phố thôi.
Chín đội bên này đi tuần phía bắcthành, chín đội bên kia đi tuần phía nam thành.
”“Xin nghe Kim hiệu úy giao phó”, chúng nhân đồng thanh đáp lại.
Kim Kiền vung tay lên, đang định dẫn đầu xuất phát, thì bị một người kêu lên gọi lại.
“Đợi đã, đợi đã!”Người đếnvận váy vải hoa sọc, tuổi ngoài tứ tuần, thắt lưng như cái thùng phi,mặt tròn như cái bánh rán, đeo tạp dề, thở hồng hộc chạy tới, đó chínhlà Vương đại thẩm ở nhà bếp.
“Vương đại thẩm?”, Kim Kiền ngạc nhiên, “Có chuyện gì thế?”“Ôi trời, Tiểu Kim, nhà bếp hết gạo rồi, các cậu đi tuần phố thuận đường mang mấy bao gạo về nhé!”, Vương đại thẩm đáp.
“Mua gạo?Vậy để Hoàng ban đầu của Tạo ban phái người đi mua, nói với tôi thì cótác dụng gì?!”, Kim Kiền cảm thấy máu nóng bốc lên đầu, sẵng giọng quát.
Có nhầmkhông đấy?! Lão Bao, Công Tôn Trúc Tử, Tiểu Miêu còn có bốn cây cột nhàđã chuồn vào cung ăn uống chè chén say sưa, bỏ lại mình mình trong KhaiPhong phủ “độc diễn”, ba ngày nay dậy sớm hơn gà ngủ muộn hơn chó, ănuống thì không bằng lợn, làm lụng nhiều hơn cả lừa… Phí tăng ca, phíthức đêm, phí lao tâm, phí cáu giận… các loại phí này còn chưa tínhtoán, sao ngay cả việc mua gạo mua rau thường nhật của Tạo ban cũng đổcả lên đầu mình vậy, áp bức người ta cũng vừa thôi chứ!“Tiểu Kim,cậu đừng giận, đừng giận!”, Vương đại thẩm ngại ngùng gãi đầu, “Chuyện,chuyện là, là… Ai da, lão Hoàng, ông đi mà nói với Tiểu Kim đi!”Vương đạithẩm quay người hét lên một tiếng, bỗng một người ló đầu ra rồi bước vào giáo trường, vừa cao vừa gầy, mặt vàng mắt nhỏ, chính là Hoàng Tê, banđầu của Tạo ban.
“Hì hì, Kim, Kim hiệu úy…”, Hoàng ban đầu từng bước từng bước ngập ngừng đi đến trước mặt Kim Kiền cười khan.
“Hoàng ban đầu?”, Kim Kiền nói với ngữ khí không tốt, “Có chuyện gì vậy?”“Khụ khụ,Kim hiệu úy, cậu cũng biết đấy, ra Tết vừa được mấy ngày, chi dùng trong phủ lại hơi lớn, bạc, bạc không đủ…”, Hoàng ban đầu ngượng ngùng nói.
Bạc không đủ thì sao không đi tìm Công Tôn tiên sinh mà lĩnh?”, Kim Kiền cao giọng.
“Vốn, vốn ba ngày trước định đi lĩnh rồi, nhưng ai mà biết… Công Tôn tiên sinh lạiđi theo đại nhân nhập cung liền ba ngày, ta lại không thể đuổi theo vàocung để đòi bạc… Mà trong phủ thì sắp khánh kiệt đến nơi, ta, ta cũngkhông còn cách nào khác, từ lâu đã nghe danh Kim hiệu úy là cao thủ épgiá số một Biện Kinh, cho nên ta và Vương đại thẩm mới bàn nhau, muốn,muốn…”“Muốn để tôi đi ép giá tiệm gạo, mua rẻ thóc gạo mang về đúng không?”, Kim Kiền tiếp lời.
Hoàng ban đầu và Vương đại thẩm đồng thời gật đầu cái rụp, nhìn lom lom Kim Kiền, hai mắt ngập vẻ chờ đợi.
“Các người…”, Kim Kiền nheo đôi mắt nhỏ, hồi lâu sau, thở dài một tiếng, đỡ trán nói: “Còn bao nhiêu bạc để mua gạo?”Vương đại thẩm vội móc từ trong ngực áo ra một túi vải, đưa cho Kim Kiền, nói: “Còn ba mươi lượng.
”“Cần mua bao nhiêu gạo?”“Mười, mười tám bao…”, Hoàng ban đầu liếc Kim Kiền một cái, lí nhí nói.
“Mười támbao?!”, Kim Kiền trợn tròn mắt, gắt, “Một bao gạo giá hai lượng, mườitám bao cần ba mươi sáu lượng, hiện tại chỉ có ba mươi lượng…”“Cho nên mới phải phiền đến đại giá của Kim hiệu úy…”, Vương đại thẩm và Hoàng banđầu đồng thanh nói, tiếp tục dùng đôi mắt ngập vẻ chờ mong nhìn chằmchằm Kim Kiền.
“….
”Kim Kiền thở dài một tiếng, quay sang nói với chúng nha dịch: “Các ngươi cứ theomệnh lệnh vừa rồi của ta đi tuần phố, ta đến tiệm gạo một chuyến, trở về sẽ hội họp cùng mọi người.
”“Thuộc hạ tuân lệnh”, chúng nha dịch cùng ôm quyền đồng thanh hô vang, một đám con mắt nhìn Kim Kiền hâm mộ tóe sao.
Nếu như bình thường, Kim Kiền mà thấy cảnh tượng này, da gà da vịt của nàng sẽ rơiđầy đất, nhưng hiện tại, đã mệt mỏi lắm rồi, chỉ khoát khoát tay, cầmlấy túi tiền, lảo đảo loạng choạng rời đi.
Lưu lại chúng nha dịch, một ban đầu, ngoài ra còn thêm một Vương đại thẩm trong mắt tràn ngập vẻ kính phục.
“Tên Kim tiểu tử này thật sự là càng ngày càng có khí thế rồi đó”, đây là Vương đại thẩm nhìn đâu cũng thấy vui vẻ, lạc quan.
“Dọa chết ta rồi… Các ngươi có cảm thấy ngữ khí, vẻ mặt, khí thế nạt nộ của Kim hiệu úy vừa rồi có ba phần giống Triển đại nhân không?”, đây là Hoàng banđầu vẫn còn chưa hết sợ hãi.
“Đâu chỉ ba phần, tiểu nhân thấy tới sáu phần ấy chứ.
”“Hơn chứ! Tiếng quát vừa rồi của Kim hiệu úy như đúc cùng một khuôn với Triển đại nhân!”“Không sai, không sai!”“Quả nhiên là Triển đại nhân có cách dạy bảo!”Đó là những lời phát biểu dựa trên sự quan sát tỉ mỉ của chúng nha dịch.
***Ngoài cửaĐông Hoa thành Biện Kinh, phố thị phồn thịnh, cửa tiệm san sát, lúc nàyvừa mới qua Tết, chợ bắt đầu họp, nơi nơi đều là cảnh tượng náo nhiệt,rộn rã.
Đầu đường có một tiệm gạo, chưởng quầy của tiệm gạo đang ở trước quầy tiếp khách, liên tục vuốt mồ hôi lạnh.
“Kim hiệuúy, mười tám bao gạo lớn này, lấy của ngài mười tám lượng, so với giáthị trường là ba mươi sáu lượng, đã rẻ một nửa rồi, tiểu điếm vốn làm ăn buôn bán nhỏ, ngài xem…”“Chưởngquầy, hiện tại túi tiền tôi có trong tay thật sự rất eo hẹp, cho dù thếnào ông cũng phải nể mặt tôi một chút chứ!”, cả người Kim Kiền gần nhưnằm bò lên mặt quầy, sắc mặt tái mét, hai mắt quầng thâm đen sì, mặt mũi nhăn nhó khổ sở, nhìn thế nào cũng khiến cho người ta sinh lòng thươngcảm, chỉ là đôi mắt nhỏ dài lại sáng lên một cách quỷ dị.
“Kim hiệu úy, giá đó thật sự không bán được!”, chưởng quầy vã mồ hôi, hạt nào hạt nấy to như hạt đậu.
“Chưởng quầy…”“Không được không được!”Hai người mắt to trừng mắt bé hồi lâu, chưởng quầy vẫn không hề thỏa hiệp.
Kim Kiền bò xuống khỏi mặt quầy, thầm thở dài một tiếng:Chậc, quả nhiên! Không có “Mỹ miêu kế” chống lưng, công lực ép giá của mình tổn hại không ít!Nghĩ đếnđây, Kim Kiền không khỏi quay người nhìn ra ngoài tiệm hướng về phía cấm cung, lòng đầy phiền muộn: Triển đại nhân ơi, Khai Phong phủ cần ngàiđó!!!!!!Chưởng quầytiệm gạo kia nhìn thấy dáng vẻ như sắp khóc của Kim Kiền, không khỏi mềm lòng, nói: “Kim hiệu úy, nếu không tôi phái người đưa gạo đến trước,năm lượng còn thiếu kia, hôm khác Kim hiệu úy có tiền, đem trả tôi cũngđược.
”Kim Kiền quay lại nhìn chưởng quầy tiệm gạo, sụt sịt: “Vậy đa tạ chưởng…”“Aaaaa!!”Lời còn chưa dứt, bỗng nghe tiếng hét thất thanh của một cô gái đưa tới, sau đó lại là tiếng huyên náo ầm ĩ.
Kim Kiền ló đầu ra ngoài xem xét, thì thấy cách đó không xa một đám người đang gây gổ ầm ĩ, loạn hết cả lên.
“Sặc! Khôngphải chớ!”, Kim Kiền giậm chân, nháng một cái liền xông ra ngoài, cóđiều vẫn nói vọng vào trong điếm, “Chưởng quầy, tôi còn trở lại để kiểmtra hàng, đừng vội đưa đến Khai Phong phủ đó!” (adsbygoogle = window.
adsbygoogle || []).
push({}); “Được, Kim hiệu úy cứ an tâm bận việc của mình đi!”, chưởng quầy hướng theo bóng lưng Kim Kiền hô với theo.
Kim Kiềnthân hình như gió, không đầy một khắc, liền đến nơi phát sinh náo loạn,chỉ thấy quần chúng xúm đen xúm đỏ xung quanh, vòng trong vòng ngoài,Kim Kiền cố hết sức chín trâu hai hổ, cũng chẳng cách nào vạch được đámngười tiến vào nửa bước, chỉ có thể nghển cổ mà trông qua khe hở dochúng nhân đứng lố nhố, ngó trái ngó phải, mà nắm được một chút tìnhhình.
Đám ngườiđang đứng thẳng phía trước Kim Kiền là một đội nhân mã.
Kẻ đứng đầu, vận áo dài màu xanh lục, đeo thắt lưng cẩm thạch, đầu quấn khăn ở giữa đính một viên ngọc xanh biếc, tay cầm tiêu bằng ngọc màu xanh cánh trả, lạilướt đến khuôn mặt, mi thanh mục tú, môi đỏ răng trắng, cũng coi như cóvài phần tuấn tú, chỉ là gương mặt tươi cười cố làm ra vẻ lỗi lạc chínhtrực, nhìn sao cũng khiến người khác khó chịu.
Sau lưng hắn ta là mườimấy thanh niên vận trang phục giang hồ, đều là quần áo màu xanh lục, vôcùng chỉnh tề.
Kim Kiền chớp chớp mắt: Đây là tạo hình gì thế? Một ổ hành xanh à?Chỉ thấy nam tử đứng đầu ôm quyền nói: “Tại hạ là Chân Trường Nhạc, nhị trang chủcủa Trân Tụ sơn trang, xin hỏi phương danh của tiểu thư là gì?”Những lờinày vừa thốt ra, không cần Kim Kiền phải nghiêng đầu ngó xem người đốidiện là ai, cũng có thể đoán được tám, chín phần.
Lại là tiếtmục chọc ghẹo con gái nhà lành đây mà… Haizz… Tiểu Miêu ơi là Tiểu Miêu, đây là lĩnh vực mà ngài am hiểu nhất… sao lại để tôi phải mó vào thếnày.
“Hỗn xược!Ngươi là hạng gì mà dám cùng bản… dám cùng chúng ta nói chuyện?!”, người đối diện lên tiếng, vô cùng khí thế, ngữ khí rất sắc bén quyết đoán,nhưng sao nghe giọng nói…Kim Kiền đầu đầy mây đen: Nếu tai mình không có vấn đề, thì đây hẳn phải là giọngcủa một đứa bé trai!? Chẳng lẽ là tiết mục nam giả gái?Nghĩ đếnđây, Kim Kiền không khỏi kích động, xô xô đẩy đẩy chen ra khỏi đám người ken đặc, thay đổi góc quan sát, nhất thời, trước mắt như sáng lên.
Chỉ thấy cóhai người đứng đối diện với Chân công tử, một cao một thấp.
Người caovận y phục màu hồng phấn, áo khoác ngoài bằng lông chồn, tóc mây mềm mại trơn bóng, vấn nhẹ theo kiểu cánh bướm, buông lơi đến eo, một cây trâmbằng hồng ngọc cài trên búi tóc, eo thon nhỏ nhắn, hàng mi thanh tú, mắt đen ngập nước, đôi môi chúm chím anh đào, mặt đẹp tựa ngọc, quả là mộtmỹ nhân, có điều mỹ nhân đang nổi giận; về phần người thấp hơn bên cạnh, chỉ cao bằng nửa người khác, thân vận áo vạt ngắn bằng gấm, chân đigiày da hổ, thắt lưng bằng ngọc tía, bên hông đeo một thanh đoản kiếmnạm vàng cẩn ngọc, khuôn mặt tròn tròn nho nhỏ xinh xinh, đôi mắt nhưhai hạt trân châu lấp lánh sáng ngời ẩn chứa nộ khí, cái miệng nhỏ nhắnmím chặt, quai hàm thì bạnh ra thở phì phì, hiển nhiên là nhóc xinh đẹpđang tức giận.
Không cần hỏi cũng biết người vừa lên tiếng chính là cậu nhóc này.
“Vị tiểu đệđệ này, tại hạ chỉ muốn hỏi phương danh của tỷ tỷ cậu, cậu hà tất phảiđề phòng như vậy?”, Chân công tử lại ôm quyền nói.
“Hỗn xược, tên của tỷ tỷ ta há lại để hạng người như ngươi biết?!”, nhóc xinh đẹp lại hét lên.
“Ngươi!”, Chân công tử nhất thời sa sầm mặt, “Hôm nay tại hạ không biết không được!”Nói đoạn, hắn đánh mắt ra hiệu, mười mấy nam tử phía sau liền sầm sập tiến lên, bao vây hai tỷ đệ lại.
“Hỗn xược! Ngươi, ngươi dám?!” nhóc xinh đẹp ở giữa vòng vây gầm lên.
Bách tính xung quanh cũng xôn xao một trận.
“Cái người nhị trang chủ này là ai? Chưa thấy bao giờ!”“Tám phần là người từ bên ngoài đến rồi, ai mà không biết hiện tại là giờ Khai Phong phủ tuần phố, lại dám chọn giờ này gây chuyện, đây không phải là nhàncư vi bất thiện sao?”“Tôi xem cách ăn vận của đôi tỷ đệ này thì chắc chắn họ không phú cũng quý, sợ là tiểu thiếu gia, tiểu thư nhà nào đó thôi.
”“Sao nha dịch tuần phố của Khai Phong phủ còn chưa tới nhỉ?”Kim Kiềnnghe đến đây, không khỏi thở dài một tiếng, lùi ra sau một bước, chỉnhtrang lại y phục, hắng hắng giọng, đề tiếng quát:“Kẻ nào? Lại dám gây chuyện trên đất của Khai Phong phủ?!”Tiếng quát này, khiến cho chúng bách tính đang vây xung quanh xem náo nhiệt cũng lùi ra tạo thành một con đường.
“Kim hiệu úy, là Kim hiệu úy của Khai Phong phủ!”“Kim hiệu úy là ai?”“Ai da, chính là Kim hiệu úy đệ nhất ép giá thành Biện Kinh đó!”“Ồ, là cậu ta!”“Ha ha, có trò hay để xem rồi.
”Kim Kiền, dưới hàng vạn con mắt chú mục của chúng nhân, nghênh ngang đi vào giữa đoàn người.
“Kẻ nào đang gây chuyện?!”“Ngươi là ai?! Lại dám quản chuyện của Trân Tụ sơn trang?”, Chân công tử áo xanh đẩy thuộc hạ đi ra, hỏi.
Phía sau hắn là đôi tỷ đệ mặt mày giận dữ.
“Kim mỗ bất tài, là Tòng hiệu úy lục phẩm thuộc hạ của Khai Phong phủ”, Kim Kiền ôm quyền đáp.
“Khai Phong phủ?”, Chân công tử nhíu mày.
“Khai Phongphủ?! Ngươi là người của Khai Phong phủ?!”, nhóc xinh đẹp hai mắt sánglên, lập tức kéo tỷ tỷ chạy qua bên cạnh Kim Kiền, chỉ vào Chân công tử, đanh giọng nói, “Còn không mau bắt kẻ này đi?!”“Hả?”, Kim Kiền sửng sốt.
“Còn ngẩn ra đó làm gì? Kẻ này có ý đồ bất chính với tỷ tỷ của ta, buông lời trêughẹo, đại nghịch bất đạo, còn không bắt hắn lại?!”, nhóc xinh đẹp tiếptục quát lên.
“Khụ khụ, vị tiểu huynh đệ tôi nói này…”Kim Kiền ho khan hai tiếng đang định mở miệng, thì lại bị Chân công tử bên cạnh cướp lời.
“Hừ, cứ cholà người của Khai Phong phủ thì sao nào? Tại hạ ngay cả nửa sợi tóc củacô nương đây còn chưa chạm vào, chỉ là theo khuôn phép lễ độ hỏi phươngdanh vị cô nương này, chẳng lẽ cũng phạm vào vương pháp sao?”Dứt lời, hắn liền phất tay một cái, mười mấy nam tử sau lưng lại rầm rập bao vây, lần này ngay cả Kim Kiền cũng bị vây ở giữa.
“Ngươi, ngươi ngươi! Hỗn xược! Hỗn xược!”, nhóc xinh đẹp mặt mũi đỏ bừng, giậm chân nói.
Kim Kiền thì híp mắt, nhướng mày, thầm nghĩ:Ái chà?! Củhành xanh này không những dám khiêu chiến với quyền uy của Khai Phongphủ ở trong thành Đông Kinh Biện Lương, lại còn dám khoe khoang bản lĩnh lộng ngôn xảo biện trước mặt mình, lá gan cũng không nhỏ đâu!“Vị công tửnày nói phải!”, Kim Kiền nặn ra vẻ tươi cười ôm quyền, “Cái gọi là yểuđiệu thục nữ, quân tử hảo cầu, công tử muốn kết giao cùng cô nương đây,cũng là chuyện thường tình, đương nhiên không phạm vào vương pháp.
”Những lời này vừa thốt ra, chúng nhân không khỏi ngỡ ngàng.
“Ngươi!Ngươi ngươi ngươi!”, nhóc xinh đẹp chỉ Kim Kiền, mặt mày tái mét, “Loạingười như ngươi mà cũng là người của Khai Phong phủ?!”Vị tỷ tỷ kia cũng ngước đôi mắt đẹp trừng trừng nhìn Kim Kiền.
Ngược lạiChân công tử lại cảm thấy những lời này của Kim Kiền vô cùng thuận tai,cười nói: “Vẫn là vị tiểu sai dịch này hiểu được phong tình.
”“Có điều…”,Kim Kiền đột nhiên sa sầm mặt, đôi mắt nhỏ trừng lên, sắc giọng quát,“Vị công tử này, nếu ngươi thành tâm muốn kết giao với vị cô nương đây,thì nên lấy lễ để đối đãi, vì cớ gì mà không hỏi được phương danh ngườita liền phái mười mấy người bao vây hai tỷ đệ họ, hòng ỷ thế hiếp người, ý đồ bất chính?! Cứ cho là ngươi chưa từng chạm vào nửa sợi tóc của vịcô nương này, nhưng chư vị xông đến mặt mũi hung dữ tàn bạo, hai mắt ácđộc thành thói, áo quần cầm thú, cả một bụng dạ lang sói, ta có thể trịngươi tội làm nhục, quấy rối tinh thần con gái nhà lành, gây trở ngạicho việc kiến thiết bộ mặt của Biện Kinh!”Một tràngnhững lời này thốt ra, câu nào câu nấy âm vang, khí phách mạnh mẽ, hămdọa bức người, khiến Chân công tử nghe xong mặt mày tái xanh, toàn thânphát run, chúng nam tử phía sau vẻ mặt xấu hổ, liên tục lùi ra sau, cònđôi tỷ đệ kia gương mặt tràn ngập vẻ kinh ngạc.
Mà chúngbách tính vây xung quanh đã quen chứng kiến những việc tương tự, khôngsợ hãi không kinh ngạc, trái lại còn rúc rích cười:“Ha, mấy ngày không thấy Kim hiệu úy lên chợ ép giá, tài ăn nói lại sắc bén thêm mấy phần nha!”“Tại sao lại gọi là gây trở ngại cho việc kiến thiết bộ mặt của Biện Kinh?”“Quản làm gì, dù sao lời của Kim hiệu úy nói ra, nhất định có cái lý của cậu ta.
”“Cái gã công tử gì gì đó này quả thật ăn no rửng mỡ, lại dám chạy đến trước mặt Kimhiệu úy khoe khoang công phu mồm mép, thực đúng là rảnh mông rỗi não quá mà!”“Nom Kimhiệu úy mắng người kìa, ôi chà chà, nếu tôi mà là vị công tử này, nhấtđịnh sẽ tìm cái lỗ nẻ nào đó mà chui vào, ba tháng cũng không dám gặpngười!”Chân công tử nhìn quanh, giận tới mức giọng run run: “Hay, hay cho tên tiểu tử thốinhà ngươi! Người có biết Trân Tụ sơn trang chúng ta là nơi nào không?Lại dám buông lời thóa mạ như vậy!”“Bất kể ngươi ở nơi nào?!”, Kim Kiền hai tay chống nạnh, “Ta chỉ biết thành Biện Kinh là địa bàn của Khai Phong phủ!”“Được! Được! Được lắm!”, Chân công tử hai mặt trợn trắng, phất tay, “Lên hết đi, chém cái tên tiểu tử thối này cho ta!”Thuộc hạ Trân Tụ sơn trang nhận lệnh, lập tức quát lên rồi xông về phía Kim Kiền.
Chỉ thấy đôi mắt nhỏ của Kim Kiền híp lại, điểm mũi chân, thân hình tựa như làn khói xanh, vun vút lách qua bên cạnh đám tay chân, ngón tay vung ra trướcmặt họ, đám thuộc hạ hung hăng kia liền đổ rạp xuống đất hết như củ cải, kẻ nào kẻ nấy sắc mặt xanh đen, miệng sùi bọt mép.
Về phần chúng bách tính vây xung quanh, hệt như gặp ma, ào ào lùi lại tránh xa.
“Ôi trời, Kim hiệu úy ra tay rồi, tranh xa một chút, tránh xa một chút!”“Lùi ra sau, lùi ra sau, nếu chậm nửa bước là tiêu đấy!”Mà đôi tỷ đệ kia, ánh mắt nhìn Kim Kiền đã chuyển từ kinh ngạc sang kinh sợ.
Chân công tử nhìn Kim Kiền, sắc mặt tái nhợt: “Rốt cuộc ngươi là kẻ nào?!”“Tòng hiệuúy lục phẩm của Khai Phong phủ”, Kim Kiền phủi phủi tay, nghĩ một chútliền trưng ra tạo hình, chỉ thấy bóng lưng, “Kim Kiền!”“Tại hạ vốnnghe Khai Phong phủ quang minh lỗi lạc, không ngờ lại có kẻ tiểu nhân bỉ ổi hạ độc người khác!”, Chân công tử vẻ mặt khinh bỉ.
(adsbygoogle = window.
adsbygoogle || []).
push({}); “Công tử nói sai rồi, các vị hương thân phụ lão quanh đây đều có thể làm chứng, tađây quang minh chính đại hạ độc, sao có thể nói là bỉ ổi?”, Kim Kiềnnghiêm mặt đáp.
Chúng nhân xung quanh cười vang.
“Hay cho một từ quang minh chính đại, hôm nay ta sẽ cho ngươi lĩnh hội thế nào làquang minh chính đại, tên tiểu tử thối kia!”, Chân công tử xoay cây sáongọc bích trong tay, xông về phía Kim Kiền.
Kim Kiền chỉ cảm thấy trước mắt một bóng xanh lục lóe lên, cây sáo ngọc quét quasống mũi, nhất thời bị dọa toàn thân toát mồ hôi lạnh.
Chậc! Không ngờ cái tên “Củ hành công tử” này lại là một cao thủ.
Kim Kiền lập tức không dám khinh địch, điều chỉnh toàn thân về trạng thái chiến đấu.
Chỉ thấy gãcông tử họ Chân đó, bộ pháp trầm ổn vững vàng, thân hình như điện xẹt,vung cây sáo ngọc trong tay, chiêu chiêu sắc bén, mạnh mẽ, vừa nhìn đãbiết hắn thường xuyên sử dụng công phu này.
Kim Kiền tuy được Triển Chiêu huấn luyện một thời gian khá lâu rồi, bản lĩnh so vớitrước tiến bộ hơn không ít, bình thường truy bắt trộm vặt, tiểu tặc chỉlà chuyện nhỏ, nhưng lúc này lại có chút ứng phó không được, định tungra phấn độc, thuốc bột để vãn hồi lại tình thế, nhưng cây sáo trong taygã Chân công tử xoay nhanh như gió, phòng thủ nghiêm ngặt không chút kẽhở, nếu Kim Kiền thật sự vung phấn độc ra, thì cũng tựa như ném vào cánh quạt máy, gió sẽ thổi phấn độc tứ tán khắp nơi.
Thử mấy lần, Kim Kiền cũng không dám tùy tiện ra uy, chỉ đành từng bước từng bướclùi dần lại, mồ hôi mỏng rịn đầy mặt, khó khăn vô cùng, cơ hồ chẳng cònsức chống đỡ.
Chưa đầy bamươi hiệp, Chân công tử đã nhìn ra công lực của Kim Kiền, không khỏithầm cười khẩy, chiêu thức biến ảo, cây sáo trong tay mang theo sát khíquét tới trước mặt Kim Kiền.
Kim Kiềnnhất thời kinh hoàng thất sắc, lúc này nàng đã bị bức vào tử lộ, khôngcòn cách chống đỡ, trái tim thoáng lạnh đi, mắt nhắm nghiền, rụt cổ lại, đưa hai tay lên ôm đầu, chịu trận.
“Keng!”Tiếng binh khí chạm nhau vang lên lanh lảnh, sát khí ập về phía Kim Kiền tức thì tiêu tán.
Kim Kiền chỉ cảm thấy bả vai căng cứng, có người đã kéo nàng ôm vào lòng, chóp mũi đưa tới hương cỏ xanh nhàn nhạt.
Trái tim nảy lên một cái, Kim Kiền ngước mắt lên nhìn, thì thấy đôi con ngươi lấplánh như bị phủ sương, cánh môi mỏng mím chặt, chính là Triển Chiêu bangày nay chẳng thấy đâu.
“Triển đại nhân!”, đôi mắt nhỏ dài của Kim Kiền ánh lên vẻ cảm động.
Trời cao ơi, đất dày hỡi, Tiểu Miêu ơi, ngài thật sự đã đến kịp lúc rồi!Triển Chiêu cúi đầu nhìn Kim Kiền một cái, đôi mày lưỡi mác hơi nhíu, cánh tay hướng ra sau, bảo vệ Kim Kiền sau lưng.
“Triển hộvệ! Kẻ này đại nghịch bất đạo, ngươi còn không mau bắt hắn trị tội?”,nhóc xinh đẹp bên cạnh nãy giờ không lên tiếng đột nhiên phấn chấn tinhthần, cao giọng quát.
Kim Kiền nghe mà không khỏi ngỡ ngàng.
Triển hộ vệ?! Nhóc xinh đẹp này khẩu khí cũng lớn thật đấy, lại dám quát tháo với Ngự tiền tứ phẩm đới đao hộ vệ như vậy.
Lại thấyTriển Chiêu, đối diện với nhóc xinh đẹp đang quát tháo, không nhữngkhông tức giận, ngược lại còn khẽ gật đầu, dáng vẻ kính cẩn tuân theo.
Kim Kiền lại đảo mắt lên người đôi tỷ đệ này đánh giá mấy bận, thầm nghĩ:Nom đôi tỷđệ này, vận trang phục quý phái khác thường, nhóc xinh đẹp thốt ra toànnhững lời kiêu ngạo, lại thêm phản ứng của Tiểu Miêu… Hai người họ nhấtđịnh là những kẻ có địa vị tôn quý, mà ba ngày trước Bao đại nhân phụnglệnh nhập cung vì chuyến thăm viếng chính thức của công chúa và thái tửnước Cao Li…Đôi mắt nhỏ dài của Kim Kiền thoắt cái sáng lên như đèn pha ô tô.
Chậc chậc! Lần này mình lập công lớn rồi! Ban thưởng nhá! Bạc nè! Tăng lương nhớ!Nghĩ đến đây, trong lòng Kim Kiền sướng như điên, vui tới nỗi toàn thân phát run.
Triển Chiêutuy đứng quay lưng lại với Kim Kiền, nhưng khoảng cách rất gần, nhất cửnhất động của Kim Kiền há có thể giấu được thính lực hơn người của Namhiệp? Thấy Kim Kiền run rẩy cả người, trong con ngươi Triển Chiêu hànquang lóe lên, chĩa bảo kiếm Cự Khuyết, trầm giọng hỏi Chân công tử đốidiện: “Sáo biếc áo lục… Không biết các hạ và Trân Tụ sơn trang có quanhệ gì?”Chân công tử trừng mắt đánh giá nam tử áo lam trước mắt một phen, mục quang lạnhlẽo: “Không ngờ vị này lại là Nam hiệp Triển Chiêu, nếu đã biết tại hạlà người của Trân Tụ sơn trang, còn không…”Lời còn chưa dứt, chúng bách tính xung quanh đã ào lên huyên náo.
“Triển đại nhân, công tử của sơn trang gì gì đó kia ỷ thế người đông, dám ức hiếp Kim hiệu úy của Khai Phong phủ chúng tôi!”“Đúng thế, đúng thế, nếu vừa rồi Triển đại nhân đến muộn nửa bước, mặt Kim hiệu úy nhất định sẽ bị đâm một lỗ đó.
”“Đúng vậy, hắn còn ngang nhiên giữa đường giữa phố trêu ghẹo con gái nhà lành, bắt nạt con trẻ, thực chẳng biết dơ!”Bô lô ba la, bô lô ba la.
Chân công tử sắc mặt đen sì, cây sáo cầm trong tay cũng không khỏi run run mấy phần.
Nhóc xinhđẹp bên cạnh lại quạu ầm lên: “Cái gì mà nói là bắt nạt con trẻ?! Takhông phải con trẻ gì đó…”, đáng tiếc âm thanh này quá yếu, đã bị chìmlấp trong tiếng phê phán lên án của chúng bách tính.
Triển Chiêu bước lên một bước, khuôn mặt tuấn tú lạnh băng: “Mời theo Triển mỗ tới Khai Phong phủ một chuyến.
”“TriểnChiêu, ta là Chân Trường Nhạc, nhị trang chủ của Trân Tụ sơn trang,ngươi dám đắc tội với Trân Tụ sơn trang sao?”, Chân Trường Nhạc tiếnlên, trợn mắt quát.
“Có gì màkhông dám?!”, âm thanh mang theo chính khí lẫm liệt cất lên, nhưng không phải Triển Chiêu mà là Kim Kiền đang đứng phía sau Triển Chiêu.
Triển Chiêukinh ngạc, đưa tay định kéo Kim Kiền lại, nhưng Kim Kiền hệt như uốngthập toàn đại bổ, lắc một cái lùi ra mấy bước, khiến tay Triển Chiêu nắm vào hư không.
Chỉ thấy Kim Kiền đứng trước mặt Chân Trường Nhạc, chính khí lẫm liệt, nói: “Cứ chongươi là nhị trang chủ gì đó thì sao nào? Vương tử phạm pháp tội như thứ dân, huống hồ các hạ chẳng qua cũng chỉ là bá tính bình dân!”Hừ hừ, hiệngiờ đang ở trước mặt công chúa và thái tử nước Cao Li, mình phải lậphình tượng uy dũng khác thường mới được, vì tiền thưởng phải làm màu.
“Ngươi!”,Chân Trường Nhạc giận tới nỗi trợn ngược mắt, đột nhiên quay sang nóivới Triển Chiêu, “Nghe danh Nam hiệp võ công cái thế đã lâu, hôm nay tại hạ muốn được lãnh giáo…”Lời còn chưa dứt, Chân Trường Nhạc đã cảm thấy trước mắt như hoa lên, chân mềm nhũn, bịch một tiếng quỳ xuống đất, té xỉu, cũng đúng lúc nhìn thấy gương mặt tươi cười đắc ý khi gian kế được thực hiện của Kim Kiền.
“Ti… ti tiện…”, là câu Chân Trường Nhạc lưu lại trước khi mất đi ý thức.
Kim Kiềnnhướng mày, xoay người hướng Triển Chiêu ôm quyền: “Triển đại nhân,thuộc hạ may mắn không làm nhục sứ mệnh, đã bắt được kẻ này rồi!”Triển Chiêunhíu chặt chân mày, nhìn chằm chằm Kim Kiền một cái, thầm thở dài: “Kimhiệu úy vất vả rồi”, sau đó, lại quay người đối diện với đôi tỷ đệ kia,ôm quyền nói, “Mới rồi khiến hai vị kinh sợ, là Triển mỗ thất trách,mong hai vị bỏ quá.
”“Đúng đúng đúng, bỏ quá, bỏ quá”, Kim Kiền cũng xáp lên, cười bồi nói.
Vị tỷ tỷ kia ngước đôi mắt trong vắt lên nhìn Triển Chiêu một cái, lại lặng lẽ rũ xuống: “Đa tạ Triển hộ vệ ra tay tương cứu.
”“Triển hộ vệ hà tất phải tự trách, là bản… là ta không tốt, bỏ lại thị vệ tự mình đi chơi, mới dẫn đến tai họa”, nhóc xinh đẹp hơi đỏ mặt, ngượng ngùng.
Triển Chiêulại ôm quyền, định đáp lời, thì đám đông bị rẽ qua, một đoàn người xộcđến, tuy đều ăn vận như những bách tính bình thường, nhưng một thân khíthế đó, mới nhìn đã biết họ là những thị vệ binh sĩ được huấn luyệnnghiêm ngặt.
Bốn người đứng đầu chính là tứ đại hiệu úy Vương Triều, MãHán, Trương Long, Triệu Hổ.
“Triển,Triển đại nhân, hai vị vương… hai vị không sao chứ?”, Vương Triều hướnghai tỷ đệ thi lễ, thấy hai người vô sự, mới an tâm.
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”, Mã Hán nhìn vị nhân sĩ “củ hành xanh” tê liệt nằm trên đất, kinh ngạc kêu lên.
“Đưa người này về Khai Phong phủ, chờ Bao đại nhân xử lý”, Triển Chiêu ra lệnh.
“Thuộc hạ tuân lệnh!”, bốn người ôm quyền, lại sai chúng nhân phía sau xốc đám người áo xanh lục dưới đất lên, kéo lê, đưa đi.
Khó khăn lắm hiện trường mới quang đãng, bốn người chuyển mắt, lúc này mới phát hiện ở đây có thêm một người vốn không nên xuất hiện.
“Kim hiệu úy, sao ngươi cũng ở đây?”, Trương Long kêu lên.
“Không phải ngươi nên dẫn đầu đội ngũ đi tuần phố sao?”, Triệu Hổ cũng thấy khó hiểu.
“A!!”Được TriệuHổ nhắc nhở, lúc này Kim Kiền mới nhớ ra sự nghiệp mua gạo của mình, vội vàng ôm quyền nói: “Thuộc hạ còn phải đi mua gạo, xin cáo lui trước!”Nói đoạn,nàng liền ba chân bốn cẳng xông ra khỏi đám đông, nhưng mới đi được mộtnửa, lại quay trở lại, đôi mắt nhỏ đảo vài vòng trên người Triển Chiêu:“Triển đại nhân, nếu không ngại, có thể theo thuộc hạ đi đến tiệm gạo…”Con ngươi sáng như sao của Triển Chiêu co lại, hàn khí toàn thân phát ra tăng đột biến.
Kim Kiền rụt cổ, bẽn lẽn rúc trở lại đám đông, ngẫm nghĩ một chút, lại ló đầu ra:“Xin hỏi chư vị đại nhân, có ai trên người có năm lượng bạc không?”Mấy người sững sờ, đồng thời thoái lui một bước, chỉ có Triệu Hổ mò mẫm móc túi bạc ra đưa cho Kim Kiền.
“Triệu hiệuúy, năm lượng bạc này sau khi hồi phủ tôi sẽ báo Công Tôn tiên sinhthanh toán cho huynh”, Kim Kiền quăng lại một câu rồi bỏ chạy mất dạng.
Những người còn lại đều ngẩn cả ra.
Nhóc xinhđẹp vì chấn kinh quá độ, lâu sau, mới cất tiếng vẻ mặt như không dámtin: “Đường đường Khai Phong phủ nha của đô thành triều Đại Tống, ngaycả bạc đi mua gạo cũng phải mượn xung quanh ư?!”Một trận gió xuân phất qua thân hình cương cứng ngượng ngùng của chúng nhân Khai Phong phủ.

Trước Sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!