Đè xuống kinh ngạc trong lòng, sắc mặt Mộ Chỉ Ly vẫn lạnh lùng như
cũ, cho dù hắn có năng lực khống chế tỉ mỉ thì như thế nào? Nàng đã nói
sẽ xóa sạch hắn thì nhất định sẽ xóa sạch!Đông Phương Sam từ từ đến gần Đông Phương Ly, cảm nhận được Thiên Lực cuồn cuộn trong cơ thể kia, chẳng biết tại sao trong lòng hắn lại có
một cảm giác khủng hoảng, chỉ cảm thấy cuộc tỷ thí này dường như không
đơn giản như mình tưởng tượng. Ý nghĩ xuất hiện trong chớp mắt này, thực lực của Đông Phương Ly mới
chỉ là Trúc Cơ cảnh trung kỳ mà thôi, mà thực lực của hắn đã đạt đến nửa bước Kim Đan cảnh! Chênh lệch cảnh giới của hai người có thể nói là vô
cùng khác biệt. Khóe miệng hiện lên nụ cười âm trầm, trước mắt tuyệt đối là được
quyết định bởi thực lực, những cái khác tất cả cũng không là gì!Mộ Chỉ Ly cũng từng bước đến gần Đông Phương Sam, khí thế cũng tăng
lên từng chút một, nếu không phải vì bất ngờ, thì thời điểm tới trước
mặt Đông Phương Sam, khí thế nhất định sẽ đạt tới đỉnh!Đông Phương Sam nắm thật chặt cây đao trong tay, vẻ lạnh lẽo lướt qua trong mắt, tại lúc này trong vòng mười mét xung quanh hắn , lòng bàn
chân nặng nề đạp lên mặt đất, Thiên Lực cuồn cuộn tràn vào thân đao, ánh sáng lạnh lẽo trên thân đao liền bị tia sáng màu vàng đất rực rỡ bao
vây!Thân hình vừa động, cả người biến thành một làn khói xanh, trong thời gian nháy mắt đã đi tới trước mặt Mộ Chỉ Ly, đao phong phá vỡ không
khí, mang theo một tiếng xé gió, trong lúc mọi người kinh ngạc nó đã
hung hăng bổ về phía Mộ Chỉ Ly!Thấy một màn này, trong mắt Mộ Chỉ Ly hiện lên một nụ cười lạnh, nhấc tay lên, kiếm Vị Ương chính là hướng về phía nổ vang kia nghênh đón!“Keng!”Âm thanh binh khí giao nhau vang lên, hai người không hẹn mà cùng
chọn phương pháp cận chiến! Muốn giày vò đối phương thì phương pháp tốt
nhất chính là cận chiến!Ở trong mắt người bình thường, hai người đều giống như một trận gió,
tốc độ công kích cực nhanh làm cho người ta hoa cả mắt, nhiều chiêu tàn
nhẫn đánh về phía chỗ hiểm trên người đối phương, đệ tử xung quanh nhìn
thấy một màn này đều kinh hãi. “Bịch!”Cùng với một tiếng vang thật lớn, thì vũ khí của hai người đồng thời
rời tay! Sức lực giao chiến mạnh mẽ đã khiến vũ khí rơi xuống, lực đạo
mạnh như thế nào có thể hiểu. Thấy vũ khí rơi xuống, cuộc chiến đấu giữa hai người trong nháy mắt liền dừng lại. “Tu vi của Đông Phương Ly này so với ta thì thấp hơn, nhưng mà khi
giao chiến bất luận là sức mạnh, tốc độ hay là phản ứng trình độ đều
không kém ta chút nào, đây là chuyện gì xảy ra?” Đối với thực lực của
Đông Phương Ly hiểu rõ hơn thì sắc mặt Đông Phương Sam vẫn lạnh nhạt như cũ, nhưng trong lòng thật ra thì sóng to gió lớn. Mộ Chỉ Ly cũng không để ý tới sự kinh ngạc trong lòng Đông Phương
Sam, bàn tay trắng nõn nhấc lên kiếm Vị Ương như có linh tính thẳng tắp
bay đến trên tay nàng, đầu ngón tay khẽ nắm lấy, tâm thần vừa động đã
biến hóa một đạo cầu vồng bắn về phía Đông Phương Sam!Kiếm Vị Ương trong tay vung lên mang theo trận xé gió, lực đạo mạnh
mẽ kia ngay cả không khí cũng đều bị cắt đứt, Đông Phương Sam hoảng hốt
không kịp tránh bị trúng một kiếm của Mộ Chỉ Ly, nhưng mà sau một khắc,
bất luận là trong mắt Mộ Chỉ Ly hay là những người khác đều hiện lên vẻ
rất kinh ngạc. Trong mắt Đông Phương Sam hiện lên một tia giễu cợt, trên mặt vẻ đắc ý lại càng đậm, cười to nói: “Thiên Lực của ta đều ngưng tụ thành hộ giáp loại công kích này căn bản không thể nào xuyên qua phòng ngự của ta
được, ta chiến đấu với nguơi đã sớm ở thế bất bại! Ngay cả phòng ngự của ta cũng không phá được, ngươi còn đánh cái gì?”“Không ngờ phòng ngự của Đông Phương Sam lại mạnh như thế! Ngay cả
Đông Phương Ly dốc toàn lực cũng đều không phá được phòng ngự kia, chứ
đừng nói là tổn thương được hắn nửa phần. ”“Xem ra cuộc tỷ thí này thắng bại đã được quyết định, Đông Phương Ly
không thể gây tổn thương được Đông Phương Sam, Đông Phương sam đúng là
không thể thua. ” “Sợ rằng tư cách chiến lần này thì Đông Phương Ly phải dừng bước tại
đây rồi, thực lực và sự từng trải của lão đệ tử đúng là mạnh hơn!”Trong lúc nhất thời, mọi người nghị luận rối rít. Trong lời nói nghiễm nhiên đã kết luận kết quả của cuộc tỷ thí này. Thấy tình huống của Đông Phương Ly như vậy, sắc mặt Đông Phương Khiếu bình tĩnh không gợn sóng cũng thay đổi, ánh mắt sâu xa, nhìn gương mặt
bình tĩnh của Đông Phương Ly đang đứng tại chỗ, hắn muốn biết nàng ấy sẽ làm thế nào. Đương nhiên Đông Phương Huấn cũng chú ý tới điểm này, không khỏi lên
tiếng nói: “Trong cả gia tộc thì lực phòng ngự của Đông Phương Sam cũng
là đứng đầu, người có thể phá vỡ được phòng ngự của hắn không nhiều
lắm. ”Vì hắn đối với đệ tử nội môn hiểu rõ, thực lực của Đông Phương Sam
tuyệt đối là thượng thừa, vốn là ngầm thừa nhận trong mười danh sách này hẳn là có Đông Phương Sam nhưng không nghĩ tới Đông Phương Sam lại tỷ
thí cùng với Đông Phương Ly, có thể sẽ có chút khó khăn. Đông Phương Khiếu khẽ gật đầu, bí hiểm nói: “Hãy chờ xem, nàng ấy sẽ không chịu thua như vậy đâu. ”Nghe vậy, vẻ mặt Đông Phương Huấn trước mặt hiện lên vẻ kinh ngạc,
tầm mắt lần nữa chuyển hướng nhìn Đông Phương Ly, vì sao Quán chủ có
lòng tin với Đông Phương Ly như vậy?Khuôn mặt xinh đẹp của Mộ Chỉ Ly hiện lên vẻ châm chọc: “Ngươi nói
phá không được thì là phá không được sao?” Vừa nói xong, hơi thở cũng
tăng vọt thêm mấy phần. Đối với lần này, Đông Phương Sam cũng lơ đễnh, thậm chí ngay cả động
tác phản kháng cũng không làm, cứ lẳng lặng đứng tại chỗ như vậy chờ
Đông Phương Ly phá vỡ phòng ngự của hắn. Hành động lần này không nghi ngờ gì chính là khiêu khích Mộ Chỉ Ly,
nếu nàng thật sự không có cách nào phá vỡ phòng ngự này, sau này sẽ thật sự không có mặt mũi xuất hiện trước mặt Đông Phương Sam. Nhìn bộ dạng dương dương đắc ý của Đông Phương Sam, trong mắt Mộ Chỉ
Ly xẹt qua một tia lạnh lẽo, trên mặt vẫn bất động thanh sắc. Thiên Lực trong cơ thể nhanh chóng tràn lên kiếm Vị Ương, ánh sáng
màu trắng kia đem Vị Ương kiếm bao phủ lấy , dường như cả người đã cùng
kiếm Vị Ương hòa hợp thành một thể. Kiếm Vị Ương khẽ rung động, hấp thu
Thiên Lực càng ngày càng nhiều. Đến khi Thiên Lực đạt đến đỉnh điểm, một lần nữa Mộ Chỉ Ly hóa thành
một đạo khói xanh xuất hiện ở trước mặt Đông Phương Sam, trong lúc ánh
mắt mọi người rung động một kiếm đã hung hăng bổ về phía cánh tay Đông
Phương Sam!Tại thời điểm một khắc trước khi mũi kiếm nhích tới gần Đông Phương
Sam, trong nháy mắt tia sáng màu trắng ngà trên thân kiếm Vị Ương đã
thay đổi thành màu vàng kim, ánh sáng màu vàng kim kích thích mắt của
mọi người, đến khi Đông Phương Sam cảm giác được nguy hiểm thì đã né
tránh không kịp, cứ thế mà thừa nhận một kiếm này của Đông Phương Ly. Một kiếm kinh thiên này làm cho người ta kinh hãi thán phục , dường
như khắp bầu trời chỉ còn lại màu vàng kim rực rỡ. Trong không khí Thiên Lực thuộc tính Kim gần như trong lúc nhất thời bắn ra, hơi thở vô cùng
sắc bén trước mặt đánh tới. May là mọi người đứng ở dưới đài khoảng cách tương đối xa nhưng cũng
cảm nhận được độ sắc bén kia, khuôn mặt giống như bị đao cạo cảm thấy
đau đớn, về phần các đệ tử đứng gần lập tức chuyển động Thiên Lực ngăn
cản, sắc bén đến nỗi ngoài sức tưởng tượng của bọn họ. Một khắc kia khi Vị Ương kiếm chạm đến Đông Phương Sam, hắn cảm nhận
được sức mạnh kinh khủng không chịu được, sắc mặt Đông Phương Sam kịch
biến. Thiên Lực mạnh mẽ lấy kiếm làm trung tâm mũi nhọn bộc phát ra,
đang lúc mọi người sợ hãi than thì áo giáp hộ thể của Đông Phương Sam
gần như trong nháy mắt nứt ra như mạng nhện!“Ầm”“Rắc!”Tất cả đều xảy ra trong chớp mắt, trước khi mọi người kịp phản ứng thì tất cả đã không thể tránh được. Mộ Chỉ Ly chậm rãi thu hồi kiếm Vị Ương, mũi kiếm sáng bóng sắc bén
kia mang theo một vết máu, giọt giọt rơi xuống trên mặt đất máu bắn tung tóe lan ra thành những đóa hoa kiều diễm. Thời gian dường như dừng lại, cho đến khi âm thanh gần như điên cuồng của Đông Phương Sam vang lên, ở bên cạnh không xa, một đoạn tay bị cắt
đứt đang nằm ở đấy. Mới chỉ một kiếm, Mộ Chỉ Ly đã trực tiếp phế đi cánh tay phải của
Đông Phương Sam! Biến cố to lớn như thế, ai cũng không nghĩ đến sau khi
Đông Phương Sam trải qua trận chiến này bị phế rồi! Tay cụt mọc lại cũng không phải là chuyện đơn giản, cái này tương đương với ý nghĩa thực lực ngày sau của hắn sẽ bị hạ thấp rất nhiều. Sau này muốn tăng lên cũng
rất khó khăn. Sắc mặt Mộ Chỉ Ly mềm mại bình tĩnh tự nhiên, chỗ sâu trong đáy mắt
ngay cả nửa điểm gợn sóng cũng không có, tất cả đều lộ ra vẻ đương nhiên là như vậy. “A ... . . “ Đông Phương Sam la lớn, trong một khoảng thời gian
ngắn dường như không có cách nào chấp nhận được kết quả này, trên khuôn
mặt lộ ra đỏ ửng không bình thường, tức giận bùng nổ khiến cho mọi người nghe mà biến sắc: “Ta muốn giết ngươi!”Vừa nói xong, cả người gần như điên rồi hướng về phía Mộ Chỉ Ly, lợi
kẽo kẹt rung động, bộ dáng nghiến răng nghiến lợi kia hận không thể băm
nát Mộ Chỉ Ly thành thịt!Thấy thế, vẻ mặt Mộ Chỉ Ly không đổi sắc, khóe miệng chậm rãi cong lên thành hình vòng cung. Có phần thích thú lạnh lùng. “Ba”“Ba ba ba”Thời điểm khi Đông Phương Sam đi tới trước mặt Mộ Chỉ Ly, gần như là
bị chế trụ, bàn tay trắng nõn ở trên khuôn mặt Đông Phương Sam liên tiếp quất mấy cái tát, tiếng vang vang dội khắp toàn bộ xung quanh sân luận
võ. Trên tay Mộ Chỉ Ly còn vận dụng Thiên Lực, thực lực ban đầu của Đông
Phương Sam còn khiến cho nàng phải cẩn thận, nhưng giờ hắn ta đã gãy một cánh tay không thể tạo thành bất cứ uy hiếp gì, nàng nói muốn xóa sạch
hắn ta thì nhất định sẽ làm như vậy!Sau đó, máu tươi ở khóe miệng Đông Phương Sam cũng tràn ra, một ngụm máu tươi xen lẫn răng vỡ vụn liền phun ra. Cả người bị Mộ Chỉ Ly giày xéo không ra bộ dạng gì, không bao giờ
khôi phục lại bộ dạng hăng hái như ban đầu nữa, cuối cùng giống như là
bị u mê, mà ngay cả thu về cũng không được. Yêu cầu tỷ thí của Đông Phương gia rất đơn giản, đó chính là không
được làm tổn hại đến tính mạng người khác, nhưng mà đả thương đánh cho
tàn phế cũng không sao, chỉ cần đối phương mở miệng nói chịu thua, thì
không thể tiếp tục động thủ, chẳng qua đáng tiếc là từ đầu tới cuối Đông Phương Sam cũng không hề mở miệng nhận thua. Nhìn Đông Phương Sam giống như chó chết, Mộ Chỉ Ly buông lỏng cổ tay
áo mà mình nắm ra, người kia liền giống như mất đi tất cả khí lực xụi lơ ngã trên mặt đất. Đối với hắn mà nói, trận chiến ngày hôm nay cảm giác tuyệt đối là từ
thiên đường rơi xuống địa ngục. Vốn là tiền đồ của hắn rất tốt, chỉ cần
tiếp tục tu luyện, phát triển sau này tất nhiên không cần nói nhiều. Nhưng bây giờ hắn đã trở thành một tên phế nhân, ở trước mặt các đệ
tử Đông Phương gia hắn đã mất hết mặt mũi, sau này sợ là không thể nào
tiếp tục ở lại Đông Phương gia được nữa. Một khi trở thành Tu Luyện Giả
bị bỏ rơi, kết quả nhất định vô cùng thê thảm. Người trọng tài nhìn Đông Phương Sam trên sân luận võ vô cùng thê thảm,
nhìn về phía khuôn mặt Mộ Chỉ Ly cũng không thay đổi, nàng này có thể
nói là lòng dạ độc ác, có thể đối xử với địch nhân của mình không chút
lưu tình, nhất định là một nhân vật độc ác. Nhưng mà nếu không phải lúc trước Đông Phương Sam đối với nàng nói
lời giễu cợt nhục nhã, e rằng sẽ không rơi vào kết cục như vậy. “Đông Phương Ly thắng!”