Edit: Uyển Linh
Beta: Sakura
Ngay từ lúc nhìn thấy Mộ Chỉ Ly trở lại, Bạch Mạt Lăng cũng biết thời điểm mà nàng mong đợi đã lâu rốt cuộc đã tới. Lúc nói chuyện hôn sự
Bạch Thừa Duẫn và Hàn Dĩnh Nhi nàng đã lập tức chạy tới rồi, dù sao có
mấy vị trưởng bối ở đó thương lượng cũng đủ rồi. Nhìn thấy Bạch Mạt Lăng trở lại, trên mặt hai người Mộ Chỉ Ly và Hàn Như Liệt hiện lên nụ cười: “Mẫu thân! Người đã đến rồi. ”Bạch Mạt Lăng lập tức lên tiếng nói: “Ly Nhi, ta nghe nói con đã
luyện chế được đan dược thập phẩm, đây là thật sao?” Mặc dù nàng đã xác
định không thể nghi ngờ, nhưng là không có chính miệng Ly Nhi thừa nhận, nàng không cách nào yên lòng. Nhìn bộ dáng Bạch Mạt Lăng khẩn trương, Mộ Chỉ Ly khẳng định gật đầu
nói: “Đúng vậy, mẫu thân, người có thể sử dụng gia tộc bí pháp sao? Cha
ngủ nhiều năm như vậy,đến lúc nên tỉnh lại!”Nghe vậy, Bạch Mạt Lăng cả kinh, chợt trên mặt xông lên vẻ kích động, trong mắt đẹp không thể khống chế đỏ lên, mỗi ngày nàng đều nhìn dung
nhan ngủ say của Mộ Thiên Tĩnh, hồi tưởng đến cuộc sống hạnh phúc bên
nhau lúc ban đầu của bọn họ. Mặc dù bởi vì tình cảm giữa bọn họ, nàng thành cái xác không hồn qua
nhiều năm như vậy, nhưng chỉ cần hồi tưởng đến cuộc sống bọn họ ở bên
nhau thì nàng cảm thấy không hối hận. Mỗi ngày mỗi đêm nàng hi vọng sẽ
có kỳ tích xuất hiện. Nàng hi vọng Mộ Thiên Tĩnh có thể cười nhìn mình, nàng hi vọng lại
thấy sự cưng chiều trong mắt Mộ Thiên Tĩnh, nàng vẫn muốn nhìn thấy bộ
dáng phong độ, nghe hắn thổi tiêu cho nàng nghe... ... “Được, được!” Bạch Mạt Lăng nhanh chóng đi tới trước quan tài thủy tinh, nói: “Bắt đầu đi!”Lập tức, trên hai tay Bạch Mạt Lăng bộc phát ra một cỗ Thiên Lực ba
động mãnh liệt, chợt trong lúc nàng hai tay ở trước ngực không ngừng lật qua lại, hơn thế đồng thời kết ấn huyền ảo liền ngưng kết trong hai
tay. Đó là một kết ấn kỳ dị màu xanh nước biển, một tầng vầng sáng màu
xanh nước biển theo Thiên Lực của Bạch Mạt Lăng đưa vào càng ngày càng
nhiều, kỳ lạ nhất là kết ấn này giống như nước chảy lưu động, một loại
cảm giác linh động từ trên đó truyền đến. Nhất thời, cả bên trong nhà đều tràn đầy hơi thở huyền ảo này, đó là
lực lượng thần bí thuộc về thiên nhiên, huyền ảo và thần kỳ, bản năng để cho Mộ Chỉ Ly cảm thấy này liên quan với pháp tắc thiên đạo. Dưới loại cảm giác huyền ảo, tựa như cả người đều có cảm xúc thật
lớn, chẳng qua là Mộ Chỉ Ly cảm thấy rất kỳ lạ rất thoải mái, nhưng cũng không thể tìm ra. Trong mắt Hàn Như Liệt hiện lên vẻ vẻ kinh ngạc, bí pháp của Bạch gia quả nhiên danh bất hư truyền, trước kia nghe nói bí pháp của Bạch gia
rất kỳ lạ, chẳng qua cho đến hôm nay tận mắt nhìn đến mới có thể hiểu
đây hết thảy đến tột cùng có bao nhiêu thần kỳ. Đợi màu sắc kết ấn trong tay Bạch Mạt Lăng đậm đến cảnh giới nhất
định, trong kết ấn màu lam đã tạo thành hình dạng một trái tim, bộ dáng
kia hoàn toàn giống như trái tim người. Theo Bạch Mạt Lăng quát lạnh một tiếng, một giọt máu huyết từ mi tâm
Bạch Mạt Lăng tán phát ra, sáp nhập vào trong kết ấn trước mặt. Sau một
khắc, chỉ thấy kết ấn kia vốn là màu xanh nước biển sau khi dung nhập
máu huyết vào thì trong nháy mắt biến thành huyết sắc. Trái tim đó thoạt nhìn rất giống trái tim chân chính, Mộ Chỉ Ly và
Hàn Như Liệt nhìn trái tim đó, trong lòng cũng hiện lên rất rung động,
thế giới này quả nhiên là không hề thiếu cái kỳ lạ, bí pháp thần kỳ như
vậy thật sự làm cho người ta sợ hãi than. Cùng lúc đó, trên mặt Bạch Mạt Lăng hiện lên mồ hôi hột to như hạt
đậu, vốn là sắc mặt hồng nhuận lúc này lại trở nên tái nhợt. Hiển nhiên
tiêu hao khổng lồ như vậy đối với nàng mà nói có tác dụng phụ thật lớn,
huống chi tổn thất máu huyết ảnh hưởng lớn hơn nữa. Đây là bí pháp của Bạch gia, nhưng mọi người đều biết nếu không phải
vì cứu người rất quan trong, thì bọn họ tuyệt đối sẽ không thi triển bởi vì … tổn thương này đối với bọn họ thật sự quá lớn, có ai nguyện ý vì
cứu một ngoại nhân mà làm cho mình suy yếu như vậy?Thân là dược sư Mộ Chỉ Ly liếc thấy tình huống Bạch Mạt Lăng bây giờ, nhưng nàng tin tưởng có nàng ở chỗ này, chỉ cần sau đó từ từ giúp mẫu
thân điều dưỡng một phen, thì có thể khôi phục như lúc ban đầu. Bạch Mạt Lăng nhìn thấy bí pháp đã hoàn toàn thi triển ra, lập tức đem kết ấn kia phách vào lồng ngực Mộ Thiên Tĩnh!Cùng lúc đó, ngay từ đầu đang đợi một bên Mộ Chỉ Ly cũng nhanh chóng để đan dược trong miệng Mộ Thiên Tĩnh. Đan dược thập phẩm vừa vào miệng liền tan, như vậy không cần bọn họ lo lắng cái gì. Sau khi hết thảy đều hoàn thành, Bạch Mạt Lăng rất suy yếu suýt nữa
đứng không vững, Mộ Chỉ Ly đỡ Bạch Mạt Lăng đến một bên nghỉ ngơi. Không biết làm sao Bạch Mạt Lăng đều không đáp ứng, Hàn Như Liệt chỉ đành
phải mang cái ghế đến bên cạnh quan tài thủy tinh, để cho Bạch Mạt Lăng
ngồi nghỉ ngơi. Rất rõ ràng ở tình huống hôm nay như vậy, hiển nhiên Bạch Mạt Lăng hi vọng nhìn thấy Mộ Thiên Tĩnh tỉnh lại, hi vọng hắn mở mắt trước tiên
thì có thể thấy mình. Mộ Chỉ Ly nhanh chóng lấy mấy viên đan dược trân quý cho Bạch Mạt
Lăng dùng, tinh tế bắt mạch xác định vấn đề của nàng ấy cũng không lớn,
lúc này mới yên lòng lại. Nơi xa trong viện gia chủ, sau khi Bạch Thịnh Triêu cảm nhận được một cỗ ba động trong mắt hiện lên vẻ nghi hoặc. Đây là ba động thời điểm
Bạch gia bọn hắn sử dụng bí pháp gia tộc mới có thể sinh ra, tại sao lại cảm nhận đượcở chỗ này?Đầu óc vừa chuyển, liền nghĩ đến ban đầu Bạch Mạt Lăng chính là sử
dụng gia tộc bí pháp lưu Mộ Thiên Tĩnh lại, hiện tại lần nữa thi triển
gia tộc bí pháp, chẳng lẽ là... ... Bạch Thịnh Triêu mở to hai mắt nhìn, lúc trước khi hắn xem ra Mộ
Thiên Tĩnh đời này là không thể nào tỉnh lại rồi, dù sao ngay lúc đó hắn trọng thương chỉ còn lại có một hơi, cho dù tỉnh lại cũng chỉ có thể đủ nghe hắn nói câu nói sau cùng thôi. Chẳng qua là hồi tưởng lại mấy ngày trước đây nghe nói tin tức đan
dược thập phẩm ra đời, liên hệ hai việc này lại ông nghĩ đến loại khả
năng này. Nhưng nếu có đan dược thập phẩm, thì Mộ Thiên Tĩnh tựu thật
sự có thể tỉnh lại!Thời gian từng giây từng phút trôi qua, ba người Bạch Mạt Lăng, Mộ
Chỉ Ly cùng với Hàn Như Liệt đều ở bên cạnh quan tài thủy tinh coi
chừng, mong đợi Mộ Thiên Tĩnh có thể tỉnh lại, một màn này trước kia lại là bọn họ ngày ngày ngóng nhìn. Ở trên người Mộ Thiên Tĩnh lóng lánh một tầng ánh sáng huyết sắc, mà
ba người cũng vui mừng phát hiện sắc mặt tái nhợt của Mộ Thiên Tĩnh đang từng bước hồng nhuận lại, cảm giác như vậy không thể nghi ngờ cực kỳ
thần kỳ. Bạch Mạt Lăng nắm chặt hai tay, từ ngón tay bởi vì dùng sức quá độ mà trắng bệch có thể nhìn ra khẩn trương trong lòng nàng. Tầm mắt Mộ Chỉ Ly cũng đọng lại trên người Mộ Thiên Tĩnh chưa từng
rời đi, hình tượng cao lớn mơ hồ lại ấm áp trong trí nhớ vẫn tồn tại ở
trong lòng của nàng, khi còn bé trong lòng Mộ Chỉ Ly tia trí nhớ này
chính là ấm áp lớn nhất của nàng. Hắn vẫn là một bộ cẩm bào màu trắng, bên hông một cây ngọc đái Phỉ
Thúy buộc lên eo của hắn, một bộ tóc đen đeo Bạch Ngọc quan, lộ ra vẻ
phong lưu phóng khoáng. Da trắng nõn, khuôn mặt tuấn mỹ, ánh mắt của hắn yên lặng mà an
tường, mày kiếm mắt sáng, đường viền rõ ràng, trên trán để lộ ra một cỗ
kiên nghị, khóe miệng kia khẽ hướng độ cong về phía trước để cho khuôn
mặt hắn điều thoạt nhìn nhu hòa rất nhiều. Mỗi lần nhìn Mộ Thiên Tĩnh, nàng cảm thấy đây là một nam tử cực kỳ ôn nhu, tựa giống như trong trí nhớ hắn tỉ mỉ che chở nàng, nhưng nàng
thật muốn tận mắt nhìn đến một màn này. Trong ánh mắt ba người khẩn trương, mí mắt Mộ Thiên Tĩnh động!Nhìn thấy một màn này, tâm Bạch Mạt Lăng và Mộ Chỉ Ly đều nhanh nhảy
ra cổ họng rồi, ngay sau đó, tay Mộ Thiên Tĩnh cũng khẽ động. Lúc Mộ Thiên Tĩnh tỉnh, chỉ cảm thấy cơ thể của mình có chút cứng
ngắc, loại cảm giác này giống như là hồi lâu không vận động, cảm giác
như vậy không khỏi làm cho hắn cảm thấy rất là nghi ngờ. Sau khi trí nhớ trong đầu dần dần hồi phục, đột nhiên hắn nhớ tới lúc Bạch gia và Lôi gia đi tới Mộ gia đại chiến, mình không có cách nào bảo vệ người nhà mình, nhìn Mạt Lăng không ngừng ở trước mặt của mình khóc, nhìn Nhị trưởng lão bị chặt đứt một cánh tay, nhìn nữ nhi bảo bối của
mình bị bọn họ cướp đi, mình không có nửa phần lực lượng chống cự. Hắn thật hận, nếu như mình đủ mạnh cũng sẽ không ngay cả người nhà
mình cũng bảo vệ không tốt, hắn không hối hận nhưng là hắn hận mình, bởi vì chính mình mang đến tai nạn cho gia tộc. Nghĩ tới đây, Mộ Thiên Tĩnh đột nhiên mở mắt, không thể!Song, khi hắn mở ra con ngươi, trước mắt lại một trận mơ hồ, dần dần, mơ hồ tiêu tán ra, rơi vào trong mắt chính là ba khuôn mặt gần trong
gang tấc. Lập tức liền ngồi dậy, trên người truyền đến một trận bùm bùm gân cốt tiếng vang, hắn kinh ngạc phát hiện vết thương trên người mình đã hoàn
toàn khỏi hẳn! Nhưng bây giờ hắn không có thời gian đi cố kỵ đây hết
thảy, bởi vì dung nhan trước mắt hắn lại là Mạt Lăng của mình. “Mạt Lăng, nàng còn bên cạnh ta!” Vừa nói, Mộ Thiên Tĩnh liền ôm Bạch Mạt Lăng vào trong ngực của mình, hắn rất lo lắng Bạch Mạt Lăng rời hắn mà đi, chẳng qua là không nghĩ tới thời điểm mở mắt ra, dĩ nhiên nàng
ấy lại ở trước mặt mình. Vào giờ khắc này, Mộ Thiên Tĩnh chỉ cảm thấy mình vô cùng hạnh phúc. Cảm nhận được ôm ấp ấm áp của Mộ Thiên Tĩnh, Bạch Mạt Lăng cũng hạnh
phúc nở nụ cười, nhưng nước mắt không nhịn được chảy xuôi xuống, ướt đầu vai Mộ Thiên Tĩnh. Hắn rốt cục đã tỉnh lại! Có thể lần nữa được hắn ôm, nàng Bạch Mạt Lăng cảm thấy cuộc đời này thật không hối tiếc rồi!Cảm nhận được đầu vai mình ướt át, Mộ Thiên Tĩnh thả Bạch Mạt Lăng
nói: “Mạt Lăng, làm sao nàng khóc? Đúng rồi, cha mẹ nàng không có phản
đối nàng ở nơi này sao?”Vừa nói, Mộ Thiên Tĩnh cũng phát hiện mình lại nằm ở trong quan
tàithủy tinh, lập tức vẻ mặt kinh ngạc: “Đây là chuyện gì xảy ra? Tại
sao ta lại ở trong quan tài thuỷ tinh?”Mộ Thiên Tĩnh lập tức từ trong quan tài thủy tinh đi ra, hết thảy
trước mắt là xa lạ như vậy, hắn chưa bao giờ từng thấy đến, rốt cuộc
mình đang ở địa phương nào? Mộ Thiên Tĩnh chỉ cảm thấy mình không hiểu
ra sao, có quá nhiều vấn đề. Sau khi chào đón hai người Mộ Chỉ Ly và Hàn Như Liệt thì cảm nhận
được hơi thở mạnh mẽ của bọn họ, ngay cả hắn cũng không cách nào đoán
được thực lực của bọn họ, tuổi còn trẻ lại có thực lực như vậy, thật sự
là làm cho người ta sợ hãi than a. Bọn họ nhân tài như vậy thật đúng là thiên tài, so với bọn họ, mình
cũng không tính là cái gì. Cẩn thận vừa nghĩ, liền đoán được một loại
khả năng, khó có thể là hai vị cao nhân này cứu mình?Nếu không dưới áp lực đồng thời của Lôi gia và Bạch gia, mình căn bản không thể nào sống sót, huống chi ban đầu mình đã trọng thương lâm vào
hôn mê! Càng nghĩ như vậy, Mộ Thiên Tĩnh cảm thấy loại khả năng này càng lớn, dù sao trừ loại giải thích này không có giải thíchkhác. Bạch Mạt Lăng đã sớm khóc không thành tiếng, mặc dù muốn nói cho Mộ
Thiên Tĩnh cái gì lúc này cũng là khóc thút thít nói không ra. Mộ Chỉ Ly lúc này cũng cực kỳ kích động nhìn Mộ Thiên Tĩnh, mở mắt
hắn nhìn qua càng tuấn dật, từ trên đường viền thậm chí có thể nhìn ra
điểm giống nhau giữa mình và hắn. “Đa tạ cao nhân cứu giúp, ta nhất định không quên ân tình của cao
nhân. ” Vẻ mặt Mộ Thiên Tĩnh trịnh trọng hướng hai người Mộ Chỉ Ly và Hàn Như Liệt ôm quyền nói, đối phương cứu hắn và Mạt Lăng, đối với hắn đã
là ân tình rất to lớn. Hắn Mộ Thiên Tĩnh luôn luôn là người tri ân đồ báo, mặc dù lấy thực
lực hắn bây giờ đối với bọn họ không có trợ giúp gì, nhưng là chỉ cần
bọn họ cần, hắn Mộ Thiên Tĩnh tuyệt đối sẽ không từ chối!Lời này vừa nói ra, trừ Mộ Thiên Tĩnh ba người đương trường sửng sốt, chợt rối rít nở nụ cười, Bạch Mạt Lăng nhất thời liền nín khóc mà cười. Nhìn ba người cười vui vẻ, Mộ Thiên Tĩnh càng thêm nghi ngờ, khó có
thể lời mình vừa mới nói có vấn đề gì không? Nhưng là mình cũng không có nói sai cái gì a!“Mạt Lăng, nàng cười cái gì?”“Ha ha” Bạch Mạt Lăng nở nụ cười, nhìn bộ dáng Mộ Thiên Tĩnh mê hoặc
ngây ngốc nàng thật không nhịn được buồn cười: “Thiên Tĩnh, chàng không
biết nàng ấy là ai sao?” “Làm sao ta biết ?” Mộ Thiên Tĩnh hỏi ngược lại, trong ấn tượng hắn
chưa bao giờ từng thấy quá một nữ tử như vậy, chẳng qua là vừa nhìn đột
nhiên phát hiện nữ tử áo đỏ trước mắt có chút giống Mạt Lăng: “Chẳng lẽ
nàng ấy là muội muội của nàng?”Nhất thời, ba người cười càng thêm hoan khoái. Bởi vì Mộ Thiên Tĩnh
đã tỉnh lại, cho nên bọn họ mới có thể bật cười vui vẻ như vậy, nhất là
Bạch Mạt Lăng nàng đã quá nhiều năm không có vui vẻ như vậy qua!“Cha, ngay cả con gái của người cũng không biết, người rất không đúng a!” Mộ Chỉ Ly không khỏi mở miệng nói. “Nữ... ... Nữ nhi?” Mộ Thiên Tĩnh không thể tin nói, luôn luôn
bày mưu nghĩ kế như hắn, hôm nay hắn thậm chí có một loại cảm giác hoàn toàn bị vui đùa, mấy người tại chỗ đều rõ ràng, chỉ có một mình hắn là
chẳng hay biết gì. “Thiên Tĩnh, chàng đã hôn mê hơn hai mươi năm, Ly Nhi cũng đã trưởng
thành. ” Bạch Mạt Lăng ôn nhu giải thích: “Ban đầu người chàng bị thương
nặng chỉ còn một hơi, ta đã sử dụng bí pháp gia tộc phong ấn chàng, cho
đến hơn hai mươi năm sau Ly Nhi luyện chế được đan dược thập phẩm nên
chàng mới có thể sống lại. ”Mặc dù Bạch Mạt Lăng không nói cụ thể, nhưng Mộ Thiên Tĩnh cũng nhanh chóng kịp phản ứng, lần nữa nhìn hết thảy trước mắt đột nhiên hiểu hết
thảy là thế nào. “Ta hôn mê hơn hai mươi năm... ... ” Mộ Thiên Tĩnh lẩm bẩm nói,
lập tức trong mắt cũng là hiện lên tinh quang, nhìn về phía Mộ Chỉ Ly
trên mặt tràn đầy vẻ kích động: “Con là Ly Nhi của ta?”Ánh mắt Mộ Chỉ Ly đỏ lên: “Cha... ... ”Một tiếng kêu gọi, thân là nam tử trong mắt Mộ Thiên Tĩnh cũng hiện lên chút ướt át: “Ly Nhi. ”Ôm Mộ Chỉ Ly vào lòng, hắn chẳng thể nghĩ tới con gái của mình đã lớn như vậy: “Ly Nhi, là cha thật xin lỗi con, cha không có thể bảo vệ con
thật tốt. ” Trong giọng nói mang theo nồng đậm áy náy, hắn thật không có
làm đúng bổn phận của phụ thân. Nghe nói mấy cái này, Mộ Chỉ Ly cũng lã chã rơi lệ: “Cha, con vẫn
biết là người thương yêu con, có cha như vậy con cảm thấy rất hạnh
phúc. ” Đó là động cơ vẫn chống đỡ giúp Mộ Chỉ Ly sống sót trước kia, chỉ có Mộ Thiên Tĩnh mới cho nàng ấm áp. Ngay cả rất ngắn, nhưng cho người khác tràn đầy dư vị. Mộ Thiên Tĩnh vỗ phía sau lưng Mộ Chỉ Ly, giọng nói rất là ôn nhu:
“Không nghĩ tới trước kia còn đang trong tã lót Tiểu Ly Nhi hiện tại
cũng lớn như vậy rồi, thực lực cũng mạnh như vậy. Cha còn thề phải bảo
vệ con cho tốt, bây giờ nhìn lại là không có năng lực bảo vệ con rồi. ”
Vừa nói, trong mắt Mộ Thiên Tĩnh cũng nhiều mấy phần nụ cười. “Ai nói, sau này cha phải bảo vệ mẹ và con . ” Mộ Chỉ Ly cười nói. Tầm mắt Mộ Thiên Tĩnh chậm rãi chuyển dời đến trên người Hàn Như Liệt, lập tức không khỏi lên tiếng hỏi: “Vị này là?”“Ra mắt bá phụ. ” Hàn Như Liệt thi lễ một cái nói. Nghe vậy, Mộ Thiên Tĩnh dùng ánh mắt hỏi thăm Bạch Mạt Lăng, Bạch Mạt Lăng cười nói: “Đây là con rể tương lai của chàng!”Mộ Thiên Tĩnh nhìn Mộ Chỉ Ly một chút lại nhìn Hàn Như Liệt một chút, chợt gật đầu nói: “Thì ra là như vậy, Ly Nhi đã đến thời điểm bàn về
cưới gả. ” Mặc dù lần đầu tiên hắn nhìn thấy Hàn Như Liệt, nhưng đều là
nam nhân hắn có thể cảm nhận được tình cảm Hàn Như Liệt đối với Ly Nhi. Thực lực của hắn so với Ly Nhi mạnh hơn mấy phần, quả nhiên là anh
hùng xuất thiếu niên a, dáng vẻ đường đường, thực lực cũng đủ mạnh, nam
tử như vậy quả nhiên là lựa chọn tốt nhất, Mộ Thiên Tĩnh cũng có chút
thỏa mãn. Song, đang trong lúc mấy người nói chuyện, cửa lớn trực tiếp bị phá ra. Mộ Kình Lệ, Bạch Thịnh Triêu cùng với Hàn Thành Hạo nhanh chóng vọt
đi vào, kể từ khi từ trong miệng Bạch Thịnh Triêu biết loại khả năng
này, bọn họ liền không nhịn được lập tức lao đến nơi này. Rất xa liền nghe được tiếng vang truyền đến từ bên trong cửa, lập tức không kịp gõ cửa trực tiếp phá cửa mà vào rồi... ... Sau khi Mộ Kình Lệ nhìn thấy thân ảnh cao ngất đứng đó, cả người liền sửng sờ tại chỗ, vào giờ khắc này ông lại không dám đến gần, sợ hết
thảy trước mắt đã thấy đều là ảo ảnh. Mộ Thiên Tĩnh là con trai độc nhất của ông, cũng là nhi tử ông vẫn
lấy làm kiêu ngạo, ông vẫn ảo tưởng nhi tử của ông có thể tỉnh lại, ông
không ngần ngại con của ông ban đầu mang đến tai nạn như thế nào cho gia tộc, chỉ là làm một người cha hi vọng con của mình có thể trở lại mà
thôi. Chẳng qua là, loại khả năng này thực sự quá xa vời, nhưng bây giờ thật sự xuất hiện sao?Bạch Thịnh Triêu cũng kinh ngạc nhìn Mộ Thiên Tĩnh, ông không có cảm
thụ sai, thế nhưng Mộ Thiên Tĩnh thật đã tỉnh lại. Nói như thế con gái
của mình cũng sẽ không phải thủ tiết cả đời rồi, nghĩ tới đây ông cực kỳ vui mừng!Ông vẫn đều đau lòng là do mình phá hủy hạnh phúc của nữ nhi, nàng ấy căn bản không thể nào tiếp nhận những người khác, đây chẳng phải là ý
nghĩa cả đời này nàng ấy chỉ có thể một người cô độc sống quãng đời còn
lại? Điểm này đã trở thành khúc mắc trong lòng ông rồi, lão bà tử trong
nhà cũng ngày ngày lẩm bẩm, bây giờ nhìn lại rốt cục có thể yên tâm!So sánh với hai người Mộ Kình Lệ và Bạch Thịnh Triêu mà nói, Hàn
Thành Hạo lại là một người bình thường nhất, nhưng trong lòng cũng tràn
đầy kinh ngạc. Đối với chuyện Mộ Thiên Tĩnh thì ông cũng biết, hiện tại
nhìn thấy hắn đã tỉnh, tự nhiên cũng cực kỳ cao hứng. Sau khi Mộ Thiên Tĩnh nhìn Mộ Kình Lệ, cả người cũng run rẩy lên. Cha của mình so với trước kia rõ ràng càng già hơn, nhưng là tròng mắt của
ông vẫn tràn đầy từ ái... ... “Cha... ... ”