"Em trốn anh lúc nào?" Tiêu Đồng nhìn về phía Tô Lạc Hoành bất đắc dĩ nói. Tô Lạc Hoành lại nhìn về phía Tiêu Đồng, nghiêm túc hiếm thấy, cười khổ
bất đắc dĩ nói: "Chẳng lẽ không đúng sao? Kể từ sau ngày chúng ta cùng
một chỗ, em vẫn luôn lẫn trốn không gặp anh, nói lúc bận việc này lúc
bận việc kia, thậm chí ngay cả biệt thự cũng không về! Chúng ta thẳng
thắn chút đi, Tiêu Đồng! Anh cũng không phải cái loại người thích quấn
quýt làm phiền người khác, nếu như em không thích, anh đương nhiên sẽ
không miễn cưỡng em! Chỉ là em ít nhất phải cho anh một đáp án, đừng để
cho anh hệt như một thằng ngốc tìm kiếm em khắp nơi, trong lòng hoảng sợ không chịu được! Chúng ta vẫn là có thể làm bạn bè như trước!"Tiêu Đồng nghe lời này, liền chậm rãi ngẩng đầu, nhìn về phía vẻ mặt bình
tĩnh của Tô Lạc Hoành hỏi: "Là thật... Có thể trở lại làm bạn sao?"Tim, phịch một tiếng nhảy. Tô Lạc Hoành nhìn về phía Tiêu Đồng, hai tròng mắt lóe lên một cái, cảm
giác lồng ngực bị ngăn bởi một đoàn khí, thở không được, nuốt cũng không trôi, anh do dự một hồi, mới chống mặt nói: "Ừ... Đúng vậy! Vẫn là có
thể làm bạn bè! Cho tới bây giờ... Chúng ta không phải đều là bạn bè ở
chung sao? Em nếu như cảm thấy cùng anh một chỗ không vui, anh đương
nhiên muốn tôn trọng ý của em. "Tiêu Đồng nghe lời này, nheo mắt, tức giận nhìn Tô Lạc Hoành. Hai tròng mắt Tô Lạc Hoành cũng chớp chớp vài cái, sắc mặt căng thẳng nhìn về phía cô. Tiêu Đồng thở dốc, lại bất đắc dĩ nhìn về phía người này nói: "Anh chưa xem lá thư này sao?""Anh không xem!" Tô Lạc Hoành trực tiếp cầm phong thư này, nhìn Tiêu Đồng
nói: "Phàm là những tình tiết điện ảnh đều như vậy, hoặc là không phải
nói lúc anh mở phong thư này ra, em cũng đã ở trên máy bay, hoặc là
chính là lúc anh thấy được lá thư này, em cũng đã chết, hoặc là em đã
trở thành vợ của một người khác ... Nói chung ngủ một giấc dậy, loại thư này cũng không phải là chuyện tốt! Mặc Hàn không phải chính là như vậy
sao? ! Anh không muốn xem! Một chữ đều không muốn xem! Anh chỉ biết là
em phải về Anh quốc , anh chịu không nổi việc này!"Tiêu Đồng lại cười như không cười nhìn về phía Tô Lạc Hoành. "Thư ký Tiêu!" Tổng đạo diễn đứng ở đầu kia sân khấu, tay cầm kịch bản diễn
xuất, nhìn về phía Tiêu Đồng nhanh chóng gọi; "Phiền cô tới đây một
chút! Chúng ta lại đối đáp diễn xuất một lần nữa. ""Được!" Tiêu
Đồng nghe lời này, tức khắc xoay người muốn đi đến sân khấu, ai ngờ cánh tay mình bị người nào đó nắm chặt, cô ai một tiếng, toàn bộ người đã bị người nào cường thế mà lôi đi. Tô Lạc Hoành thở dốc, sống chết
lôi Tiêu Đồng đi vào nho viên bí mật phía sau sân khấu, cuối cùng trực
tiếp đem cô ném bên tường nho viên, lúc này mới khẩn trương sinh khí
nhìn người này, nói: "Em để ý đến anh một chút có được không? Anh mấy
ngày nay đều muốn điên lên rồi! Em nếu như cảm thấy anh trước đây xác
thực mê chơi thích nổi loạn, em có thể cho anh vài cái bạt tai là được
rồi! Nhưng anh không thể chịu đựng nổi việc em hờ hững như vậy đối với
anh, chịu không nổi!"Tiêu Đồng thân thể tựa ở trên tường, lúc này mặt mới bộc lộ vẻ kích động, nhìn về phía Tô Lạc Hoành cũng hơi cao
giọng nói; "Ai, anh người này xảy ra chuyện gì? Anh có bao nhiêu không
hiểu về em? Hay là không thích em? Em còn chưa ngốc đến cái mức độ đó,
hôm qua ở cùng anh xong liền đi cho xong việc! Em tại sao phải làm như
vậy a? Em mấy ngày nay là thật sự bận! Rõ ràng để lại thư cho anh, anh
lại không xem!" "Em rốt cuộc ở bên trong viết thứ gì a?" Tô Lạc Hoành giơ thư, nhìn về phía Tiêu Đồng kích động sốt ruột hỏi! !Tiêu Đồng tức giận xem xét liếc mắt nhìn người này, tức khắc vươn tay cầm
lấy phong thư kia, xé một tiếng, mở ra, rõ ràng là hai vé xem ca nhạc
của M2M biểu diễn, cô trong nháy mắt đem này hai tấm vé này giơ lên, mới nhìn người này nói: "Đây là hai tấm vé M2M là em vốn định mời anh cùng
nhau đi xem! Bọn họ tháng mười sẽ biểu diễn ở trong nước, em trở về Anh
quốc, là bởi vì lão đại có việc gấp, cử em về xử lý một tháng! Dự
đoán... Em sẽ gần thời gian biểu diễn gấp gáp trở về... Cho nên nhắn lại muốn anh chờ em một chút thôi... Em mấy ngày nay là thật sự bận! Vì hôn lễ của lão đại bận gần chết , anh không phải cũng bận sao?"Cô gái này vừa dứt lời, liền tay cầm hai tấm vé ca nhạc này, mệt mỏi cùng hờn dỗi cúi xuống dưới. Tim Tô Lạc Hoành phịch một tiếng, nhìn về phía cô gái với dáng vẻ yêu kiều
trước mắt, một trận kích động dâng trào, lại vẫn có chút không thể tin
tưởng, thở dốc kích động vui sướng, nhưng lại thấp thỏm nói: "Em... Em
nói là sự thật đúng không? Xác thực... Không có hối hận chứ?"Tiêu Đồng ngẩng đầu, nhịn cười, tức giận nhìn về phía người này, nói: "Anh nói là hối hận vì sự kiện kia? Buổi biểu diễn sao?"Tô Lạc Hoành cúi đầu, hơi lộ ra một điểm mập mờ nhìn về phía cô, nhớ tới
đêm hôm đó, cô trong nháy mắt kéo chính mình đi vào phòng, đến nay hồi
tưởng lại, đều chợt cảm thấy một trận cảm xúc dâng trào... Anh lại nhấc
mí mắt, mang theo chút rõ ràng ôn nhu nhìn về phía cô gái trước mặt. Tiêu Đồng cũng ngọt ngào tươi cười, loáng thoáng ôn nhu nhìn về phía Tô Lạc
Hoành, do dự một hồi, lúc này mới cất bước, nhẹ tay nắm cánh tay anh,
nghiêng người về trước hướng môi mỏng của anh, nhẹ nhàng hôn. Tô
Lạc Hoành tim lại phịch một tiếng nhảy, ngước mắt xuống, kích động nhìn
về phía cô gái trước mặt, anh có thể hay không nói chính mình quá thích
loại cảm giác này?Tiêu Đồng dường như biết anh thích loại cảm
giác này, nuốt nơi cổ họng khô cạn, đầu tiên là quay mặt sang liếc mắt
nhìn sân khấu náo nhiệt kia một cái, liền mới liều lĩnh vươn hai tay,
kéo cổ Tô Lạc Hoành…Tiêu Đồng tựa hồ cảm giác được sự nồng nhiệt
của Tô Lạc Hoành, cô bỗng xấu hổ đẩy anh ra, mặt đỏ hồng nói; "Được
rồi... Em phải làm. Để cho người ta nhìn thấy không tốt. ""Có cái
gì không tốt?" Tô Lạc Hoành thoáng cái ôm chặt bên hông Tiêu Đồng, cúi
xuống phía dưới, thực sự ngọt ngào muốn chết khàn khàn nói: "Chúng ta
trở về nghỉ ngơi một chút. Trở về một chút... Hả? Anh chịu không nổi... "Lời này hết sức nồng đậm, hết sức khát vọng. Tiêu Đồng cảm xúc cũng kích động sôi trào, nhưng vẫn lý trí ngẩng đầu, nhìn
về phía anh cười nói: "Không được. Là thật sự bận, hôm nay sân khấu sẽ
phải dựng lên, hôn lễ còn quá nhiều chuyện phải làm . "Tô Lạc
Hoành lại nhìn cô một cái, tức khắc bá đạo ôm lấy cô, lại tiến sâu vào
bên trong vườn nho rậm rạp, bóng râm trận trận hạ xuống, từng chùm nho
trong suốt êm dịu, no đủ mọng nước, nhẹ hái một quả nho bỏ vào miệng,
nhâm nhi thưởng thức, nhất định là ngọt như mật... Hai bóng đen thật sâu ôm nhau, truyền đến một trận tiếng thở dốc. Giữa sân khấu dàn cảnh. Tổng đạo diễn mặc quần áo màu đen, đội mũ lưỡi trai, tay cầm bộ đàm, đứng
giữa sân khấu, chỉ vào thảm cỏ xanh ngay chính giữa nho viên đã bắt đầu
trải ra, nói; "Đem mặt cỏ vẫn mở rộng đến cổng vào, đến lúc đó cổng vào
sẽ thành một sân khấu cực lớn! ! Nhớ a! ! Ít nhất phải cao gần mười
thước, hỏi thư ký Tiêu một chút phòng thu mua lúc nào thì đưa về... Hả?
Thư ký Tiêu đâu?"Anh quay người lại, đứng ở trên sân khấu cao cao, nhìn khắp nơi. "Đến đây đến đây!" Tiêu Đồng mặc váy đồng phục màu đen, nhẹ sửa lại một chút sơ mi lam nhạt, tay cầm kịch bản biểu diễn, mỉm cười xin lỗi đi tới,
nói: "Xin lỗi, có chút việc đình lại , ngài vừa mới nói cái gì... "Sân khấu bên kia lại bắt đầu bận rộn. Trong nho viên sâu thẳm. Tô Lạc Hoành tựa trên mặt tường, mặt bộc lộ nụ cười ái muội, dường như
từng chút từng chút hồi tưởng lại đoạn kích tình vừa rồi khi hai người
cùng một chỗ, nhất là thời khắc "Không bị cản trở" đó, anh khoảnh khắc
kích động xoay người như một con thằn lằn, vươn năm móng tay cào trên
tường, cắn chặt môi dưới, ngọt như mật nghĩ, vừa rồi hai người hẹn cùng
nhau xem M2M biểu diễn, anh đắc ý cười, vừa tiêu hồn xoay người, nhưng
trong nháy mắt bị người trước mắt dọa một cú... Tưởng Văn Phong
mặc lam sơ mi ca rô trắng cùng quần jean trắng, đội một chiếc mũ rơm
không chút phù hợp với anh, tay cầm một cái cuốc, vừa mệt thở hổn hển,
toàn thân đầy mồ hôi cuốc đất, vừa tức giận liếc mắt nhìn Tô Lạc Hoành
một cái, biết anh vừa trốn vào trong nho viên rậm rạp kia làm cái chuyện gì, thế nhưng anh đã mệt đến mứuc không muốn nói thêm nữa, tiếp tục
khom người cuốc đất... Tô Lạc Hoành mở to mắt, phóng đại con ngươi nhìn người này. Trang Hạo Nhiên nói bay trên trời , bơi trong nước , đều không quản được cậu
ta, để cậu ta hảo hảo nếm thử tư vị ở đường chân trời, nơi này có gần 80 mẫu nho viên, từ bón phân xới đất đến lúc thu hoạch nho, đều là của cậu ta, coi trọng cậu ta mới giao cho, lần này ngay cả Tưởng Thiên Lỗi cũng không giúp được cậu ta, mà hộ chiếu của bản thân, thì bị Trang Hạo
Nhiên tịch thu, đóng gói lại, bỏ vào vại thủy tinh nuôi thằn lằn độc,
dùng đá cuội chon lấp. Đây là có thù oán tất báo a!Tưởng
Văn Phong vừa mệt mỏi muốn quăng cuốc ra, lại nghe nói Tổng giám đốc
Trang sau đó muốn đích thân đến nếm thử tiệc cưới chủ đề khách quý, còn
có sâm panh “Băng hồ điệp” đợt đầu do Bác Dịch sai người đưa tới, anh
nghe thấy tên Trang Hạo Nhiên, tức khắc sợ đến mức bỏ cuốc rời đi! !