Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần

Chương 102:

11-10-2024


Trước Sau

Hàn Công Danh vừa xem tài liệu vừa nói:“Nhược Vũ, em là người duy nhất tronglòng anh.
Em không hiếu sao?”“Tôi không hiểu, và tôi không muốn hiếu.
Tôi đã nói những gì tôi nên nói.
Nghe haykhông là việc của anh”Những chuyện trong quá khứ đó, nhữngkỷ niệm và nuối tiếc đó là tất cả những điềucô không muốn nhớ lại.
“Làm bạn em cũng không cho anh tư cáchđó sao?”Hạ Nhược Vũ có chút không kiên nhắn,cuối cùng cũng đặt đồ trong tay xuống, lạnhlùng nhìn anh“Anh luôn miệng nói yêu tôi lúc trước lại ởsau lưng tôi hết ôm người này tới ôm ngườikhác.
Giờ đây anh lại còn muốn làm bạn, tôikhông có rảnh rỗi tới mức đó, nếu anh còn nóinhảm tôi sẽ bảo bên Cảnh Minh đối một người cố vấn khác”Hàn Công Anh không muốn bỏ lỡ cơ hộithăng tiến chỉ có một lần này, cười nói“Em đừng căng thắng, chúng ta nói công việc”Cảnh Minh tuy không bằng nhà họ Mạc,nhưng cũng bị coi là một công ty tên tuổi ởthành phố Đà Lạt.
vậy mới có thể chứng tỏ được tài năng củaanh ta.
Anh ta phải đế Hạ Nhược Vũ thấy anh takhông tâm thường.
Hàn Công Danh nhìn lướt qua tài liệu trênbàn và nằm được ý tưởng chung về nội dungcủa dự án“Tại sao Thịnh Hoa không cử người đạidiện tới, họ không phải là cổ đông lớn sao?”“Thịnh Hoa là cổ đông lớn, chỉ cần một cúđiện thoại, chúng ta đều phải báo cáo.
Miếngbánh ngon như này là chúng ta phải giành giậtkhông phải họ.
Tất cả mọi người ở thành phố Đà Nẵngđều biết rằng chỉ cần hợp tác với nhà Mạc, sẽkhông mất tiền còn luôn thuận lợi.
Không biếtbao người chờ đợi cơ hội này.
“Nhược Vũ, em đã thay đổi rất nhiều”“Có ai lại chỉ đứng yên một chỗ, Hàn CôngDanh, tôi cũng là người thông minh”“Nhược Vũ, anh sẽ chứng minh cho em„ anh sẽ không bao giờ thua người khác”Thời đại học, cô bị ánh mắt đào hoa có vẻ.
trìu mến của anh ta thu hút, cô tưởng rắng cô.
là người duy nhất trong trái tìm anh ta, cuốicùng mới nhận ra cô chỉ là gặp phải một tênkhốn.
một lũ khốn nạn.
Hàn Công Danh vừa đi, cô liền lười biếngdựa vào ghế xoay.
An Nguyên xuất hiện ở cửa với vẻ thắmdò, cô cau mày:“Có gì thì nói đi”“Quản lý tôi muốn xin nghỉ ngày mai.
Ngàymai mẹ tôi sẽ đến thành phố.
Bà ấy không biếtgì cả, tôi phải đón bà ấy ở nhà ga”“Đi, đi đi, nhớ giải quyết xong chuyện”An Nguyên vui vẻ cảm ơn và chạy điCô lại lấy điện thoại ra nhìn, Mạc Du Hảichết tiệt, cả ngày không có tin tức gì, hôm quaanh coi những gì cô nói như gió thoảng bên tai?Cuối cùng cũng tìm được một cái cớ cho.
mình, Hạ Nhược Vũ có chút kích động, cầmđiện thoại bấm số của người đó.
Tuy nhiên, đã gọi nhiều lần liên tục vàđường dây đang bận hoặc đang trong cuộcgọi.
Hạ Nhược Vũ nghiến răng nghiến lợi chọntrực tiếp số của người đàn ông để xóa, sau đókéo vào danh sách đen.
Tức giận ném điện thoại đi, đứng dậy rờikhỏi văn phòng.
Bên kia, Lục Khánh Huyền trực tiếp xóa sốngười vừa gọi, nghe thấy tiếng động từ ngoàicửa, cô ta nhanh chóng cất điện thoại về chỗ cũ.
“Khánh Huyền?” – Mạc Du Hải từ bênngoài trở lại, nhìn thấy cô ta đứng ở trước cửaphòng làm việc, cách điện thoại di động rấtgần, ánh mắt tối sầm lại“Em chán quá muổn tìm anh đi chơi”“Thôi, ngồi đi” – Mạc Du Hải không nói gì,đi tới trước bàn làm việc, cầm điện thoại lênliếc nhìn, không có tin nhắn hay cuộc gọi, liềnđặt lại“Có phải anh đang đợi người gọi đếnkhông?”“Không có, sức khỏe của em thế nào?”

Trước Sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!