Nhưng một bầu không khí áp lực đến cực điểm, lại hướng về bốn nhanhchóng khuếch tán. Trên bầu trời, vô số đàn chim hướng về nơi xa bay đi, dưới biển, vô số Thuỷtộc liều mạng hướng về biển sâu chạy trốn, trên đất liền, các loại chuột bọ rắnrết cũng đang điên cuồng rời xa nơi này, cảnh tượng như tận thế, lấy nơi đâylàm trung tâm nhanh chóng lan tràn... Bờ Nam Hải, lâm vào yên tĩnh như chết. U Tuyền mở miệng, đánh vỡ sự yên tĩnh, ánh mắt lão tập trung Bạch Đế phíatrước đám người, giọng điệu có chút cảm khái, lại có chút tiếc nuối, chậm rãinói: “Bạch Đế, ngươi vẫn lựa chọn đối địch với chúng ta. ”Bạch Đế chưa mở miệng, khi nhìn thấy ba người bọn U Tuyền, gã liền biết,Lý Mộ không lừa gã. Đối diện có ba vị tồn tại tu vi không kém gì gã, nếu gã cũng đứng ở một bênđối diện, cân bằng của hai bên sẽ bị hoàn toàn đánh vỡ, ma đạo sẽ không chúthồi hộp thống trị mười châu, mà đến lúc đó, tình cảnh của gã, cũng sẽ không dogã quyết nữa. Ma đạo Tam tổ lơ lửng trên quỷ đảo, khí thế cuồn cuộn thổi quét đến, ThiênCơ Tử và Bạch Đế đứng ở tận cùng phía trước đám người, cũng tỏa ra khí thếtoàn thân chống lại nó, nhưng hai người chung quy so ra kém ba người, thân thểHuyền Thiên, Nguyên La, U Tuyền không chút dao động, Bạch Đế cùng ThiênCơ Tử lại đều lui hai bước. U Tuyền nhìn về phía Thiên Cơ Tử, trên khuôn mặt già nua hiện ra một tiatrào phúng, hỏi: “Thiên Cơ Tử, một lần này, ngươi còn có thể bảo vệ được hắnsao?”Thiên Cơ Tử thản nhiên thở ra, thở dài: “Huyền Thiên, Nguyên La, U Tuyền,các ngươi thật sự muốn cho mười châu lại lâm vào hạo kiếp vạn năm trướcsao?”Cho đến ngày nay, nhắc tới việc vạn năm trước, trên mặt U Tuyền vẫn như cũlộ ra hận ý khắc cốt. Ánh mắt lão sắc bén, nói từng chữ một: “Các ngươi cũng Kiếm Lai Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp Vưu Vật - Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng xứng nhắc tới với bản tôn hạo kiếp vạn năm trước. Vạn năm trước, nếu khôngphải Thánh Tông cả tông tử chiến, bây giờ chủ nhân mười châu đại địa nên là dịthú, không phải các ngươi!”Thiên Cơ Tử nhìn lão, chậm rãi nói: “Thánh Tông từng vì mười châu làm racống hiến không thể xóa nhòa, nhưng một vạn năm qua, sinh linh mười châuchết ở trong tay các ngươi, lại có tội gì, các ngươi từng thế hệ truyền thừa ký ức,chẳng lẽ vì trút giận... ”Lúc này, U Tuyền cổ quái nhìn lão một cái, nói: “Chúng ta từng thế hệ truyềnthừa ký ức, ngươi làm sao không phải. Ở phương diện này, ngươi và chúng takhông có khác nhau, ta nói không sai chứ, Thiên Cơ thượng nhân?”Lời của U Tuyền, khiến Thiên Cơ Tử cúi đầu lâm vào trầm mặc. Cùng lúc đó, thái thượng trưởng lão cùng với chưởng giáo của đạo môn lụctông, nhất là các cường giả Huyền Tông, đều dùng ánh mắt nghi hoặc nhìnThiên Cơ Tử. Bọn họ có một số người, giờ phút này còn hoàn toàn không biết đã xảy rachuyện gì, Thiên Cơ Tử cùng U Tuyền đối thoại, bọn họ một câu cũng nghekhông hiểu. Cũng có một bộ phận người biết tình huống, chậm rãi nhìn phía Thiên Cơ Tử,mặt lộ vẻ chấn động. Phù Đạo Tử cùng hai vị thái thượng trưởng lão khác của Phù Lục phái liếcnhau, lẩm bẩm: “Nếu lão phu không nhớ lầm, sáng phái tổ sư Huyền Tông, đạohiệu tựa như là Thiên Cơ thượng nhân... ”Trong mắt Lý Mộ cũng hiện lên kinh nghi, dựa theo ý trong lời của U Tuyền,chẳng lẽ Thiên Cơ Tử cũng là một vị lão quái vật vạn năm trước, lão cũng đangdùng phương pháp ma đạo, từng thế hệ truyền thừa ký ức?Đối mặt U Tuyền chất vấn, Thiên Cơ Tử chậm rãi ngẩng đầu, vẫn chưa phủnhận, nói: “Nếu các ngươi là vì Thánh Tông bị diệt mà trút giận, một vạn nămđã trôi qua, ức vạn sinh linh mười châu chết vào tay các ngươi, chẳng lẽ oán khícủa các ngươi còn chưa tắt?”“Tắt?” Ngọn lửa âm u kịch liệt chớp lên trong mắt U Tuyền, trào phúng:“Một vạn năm trước, đạo lữ, con cái của ta, đều chết vào tay dị thú, sư phụ, sưthúc, sư bá ta, tự bạo thân thể thần hồn, đồng quy vu tận với dị thú, tông môncủa ta, vì diệt trừ dị thú, mười vạn đệ tử, cuối cùng chỉ còn lại không đến trămngười, các ngươi lại làm cái gì, phụ thân của ngươi cùng những người đó chínhđạo các ngươi, tìm được đào nguyên, chặt đứt con đường thông thiên, mang dịthú để lại cho chúng ta, ngươi có tư cách gì đến chỉ trích chúng ta?”Theo U Tuyền mở miệng, một đám cường giả phía sau Lý Mộ, trên mặt lộ ranét mờ mịt. Lời ma đạo Tam tổ nói, bọn họ nghe không hiểu, nhưng bọn họ lại có thểđoán ra, trong đó ẩn chứa một bí mật to lớn, dị thú, Thánh Tông, chính đạo... Vạn năm trước, rốt cuộc có bí mật nào?Tất cả mọi người đều trầm mặc tự hỏi, ở đây một lần nữa lâm vào tĩnh mịch. Trong một mảng tĩnh mịch, trên quỷ đảo, một bóng người màu xám bay vềphía Thiên Cơ Tử, tiếng Nguyên La vang vọng toàn bộ hải vực: “Thiên Cơ Tử,hai trăm năm trước, bổn tọa thua vào tay ngươi, ngươi ta hôm nay tái chiến, giảiquyết nhân quả năm đó... ”Theo Nguyên La bay ra, trên không trước mặt hắn ngưng tụ ra một cây kiếmtử khí. Kiếm này thân kiếm màu xám, dài nghìn trượng, hướng về chỗ Thiên Cơ Tửđột nhiên chém xuống. Theo thân kiếm hạ xuống, trên không xuất hiện một vết nứt nghìn trượng, xaxa nhìn lại, như là bầu trời bị chém rách, mũi kiếm tới rất nhanh, chém về phía Linh Khí Hồi Phục, Ta Bắt Đầu Tu Tiên Từ Việc Làm Ruộng Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Xuyên Không, Thám Hiểm, Hài Hước, Cổ Đại, Dị Năng, Huyền Huyễn, Dị Giới, Điền Văn, Hệ Thống, Xuyên Nhanh Tình Nhân Đẳng Cấp Thế Giới Ngôn Tình, Ngược, Sủng Sau Khi Bị Vả Mặt, Nữ Phụ Trèo Cao Có Được Nam Chính Ngôn Tình, Ngược, Khác, Đô Thị, Nữ Phụ Thiên Cơ Tử, đồng thời cũng chém về phía Lý Mộ bên cạnh Thiên Cơ Tử, cùngvới mấy chục vị Siêu Thoát phía sau hắn. Một kiếm này, vô luận là cường giả Phật môn hay đạo môn, hoặc là yêuvương Quỷ Vương, thậm chí là Hắc Long nhất tộc, trên mặt đều tự nhiên lộ ranét sợ hãi. Uy lực của một kiếm này vượt qua nhận biết của bọn họ. Ngay cả Lý Mộ không thừa nhận cũng không được, hắn trước mắt, chênhlệch với cảnh giới thứ tám vẫn như cũ rất lớn, nếu là trực diện một kiếm này củaNguyên La, hắn chỉ sợ không thể tiếp được. Lý Mộ thậm chí không thể xác nhận, một kiếm như vậy, chuông đạo có thểtiếp được mấy lần... Trong mọi người, duy nhất có thể bảo trì lạnh nhạt, cũng chỉ có Bạch Đếcùng Thiên Cơ Tử. Đối mặt một kiếm kinh thiên này của Nguyên La, Thiên Cơ Tử phất ống tayáo, trong tay áo bay ra một vật, chính là một cái mai rùa phong cách cổ xưa,trên mai rùa này, hoa văn thiên nhiên đan xen, như là phù văn kỳ dị nào đó. Sau khi bị Thiên Cơ Tử ném ra, phù văn trên mai rùa chợt lóe, nhanh chóngphóng to, chụp vào đỉnh đầu mọi người. Mai rùa cùng thanh kiếm khổng lồ va chạm, thời không tựa như có nháy mắttạm dừng, ngay sau đó, trên mai rùa kia xuất hiện một lỗ thủng, sau đó bayngược mà quay về. Nhưng thanh kiếm to lớn màu xám kia cũng hóa thành vô số đốm sáng màuxám, chậm rãi biến mất. Hai vị cường giả cảnh giới thứ tám giao thủ một lần, tựa như dị thường bìnhtĩnh, chưa nhấc lên bất cứ gợn sóng nào.