"Tê …!!!" Giờ phút này, Cung Húc đang tự luyến về kỹ thuật diễn
xuất của chính mình không thôi, chợt không hiểu vì sao lại cảm thấy rợn
cả da gà. Bất quá Cung Húc cũng không có để ý nhiều, vui vẻ nhảy nhót đến trước mặt Diệp Oản Oản khoe công. "Diệp ca Diệp ca, anh nhìn thấy chưa, tôi vừa rồi có phải là có kỹ thuật diễn xuất cấp bậc ảnh đế hay không?""Không tệ, biểu hiện rất tốt!" Diệp Oản Oản mặt đầy hiền từ, không hề lộ ra chút sơ hở nào. Cung Húc nhất thời càng đắc ý hơn, "Ha ha ha, Lạc Thần, đệ đệ yên tâm đi
theo ca ca lăn lộn đi, bằng vào tài nghệ hiện tại này của ca ca, vụ đánh cược kia nhất định có thể thắng!"Lạc Thần: "... " Không yên tâm chút nào, có được hay không!... Hoàng Thiên Giải Trí, phòng làm việc Tổng Giám đốc. Khoảng thời gian này vì xử lý sự tình Đàm Chấn Tân, Diệp Y Y nói đủ loại xin
lỗi, đối phó với truyền thông, bận rộn sứt đầu bể trán. Sự thật
bày ra ở trước mắt, Hoàng Thiên Giải Trí chỉ có thể tuyên bố xin lỗi
công khai, đồng thời ngừng quay bộ phim này, hơn nữa còn phải có bồi
thường cho Từ Lâm. Ngừng quay phim cũng tạo thành một tổn thất
không nhỏ, hết thảy chi phí tuyên truyền cùng tiền vốn bỏ ra quay những
phần trước đều mất trắng. Vốn là bộ phim này dự trù có thể đem lại không
ít lợi nhuận, hiện tại một phân tiền cũng không kiếm được, còn bị thiệt
hại một con số lớn. "Đều là do em quá sơ sót, không nghĩ tới lại sẽ rơi vào bẫy rập của Diệp Mộ Phàm... " Diệp Y Y tỏ vẻ tự trách mình. Cố Việt Trạch ôm lấy thân thể nhỏ yếu của cô gái, ôn nhu trấn an, "Y Y,
đừng tự trách mình, chẳng qua chỉ là bồi thường chút tiền mà thôi, Hoàng Thiên chẳng lẽ còn thiếu chút tiền này sao? Về phần danh dự, lấy trộm
kịch bản người khác là Đàm Chấn Tân, chúng ta nhiều nhất cũng chỉ bị quy cho là quản lý nội bộ không tốt, không tạo thành ảnh hưởng gì quá lớn. "Ánh mắt Diệp Y Y hơi trầm xuống, "Nhưng hiện tại cái kịch bản đó đã rơi vào trong tay Diệp Mộ Phàm... "Thật vất vả mới lựa ra được một kịch bản tốt, lại để rơi vào trong tay đối
thủ, còn miễn phí tuyên truyền giúp bọn họ, nàng làm sao có thể cam tâm. Cố Việt Trạch nghe vậy, tỏ vẻ xem thường, "Ban đầu khi Từ Lâm đáp ứng đưa
kịch bản cho bọn họ quay, trong đó có một yêu cầu chính là phải hoàn
toàn trung thành với kịch bản. Mà kịch bản gốc em cũng đã xem
qua, nếu như không thay đổi, những thứ nhảm nhí phía sau sẽ đè nén nội
dung cốt truyện, cuối cùng kết quả sẽ vô cùng thảm hại cho mà xem! Em
cho là sẽ có người trả tiền xem phim của bọn họ sao? Diệp Mộ Phàm loại
đại thiếu gia này, căn bản cũng không hiểu rõ thị hiếu điện ảnh bây giờ. Rất nhanh hắn sẽ biết, nghề này không phải là hắn cứ muốn làm là có thể làm được!Hơn nữa, em yên tâm, anh đã mời được kim bài biên kịch Vinh Quân Vĩ xuất sơn, phục chế kịch bản nổi tiếng của hắn 《 Mùa Hè Năm Ấy 》!"Vừa nghe đến tên của Vinh Quân Vĩ, khuôn mặt Diệp Y Y
nhất thời toát lên vẻ kinh hỉ. Đây chính là ông vua phòng vé, bậc thầy
của phim thần tượng, đã từng tạo nên kỳ tích phòng bán vé. Diệp Y Y mặt đầy sùng bái nhìn người đàn ông trước mặt, ôn nhuyễn tựa sát vào
trong ngực của hắn, "Việt Trạch, may mắn là có anh ở đây, nếu không em
cũng không biết nên làm thế nào bây giờ... "Diệp Y Y tiếp tục mở
miệng nói, "Việt Trạch, mặc dù bây giờ anh chỉ là Cố vấn của Tổng Giám
đốc, bất quá, ông nội tuổi tác đã cao, mà cha em... Anh cũng biết rồi
đấy, về mặt quản lý quả thật ông già không có kinh nghiệm gì, hoàn toàn
là nhờ vào ông nội dùng giá cao mời chuyên gia nước ngoài tới giúp ổng
xử lý. Cha em lại chỉ có một đứa con gái là em, đến cuối cùng, Diệp gia, vẫn phải dựa vào anh... "Ý tại ngôn ngoại, sau này Diệp gia là
của nàng, còn không phải cũng tương đương với là của Cố Việt Trạch -
người con rể này - hay sao?Ánh mắt Cố Việt Trạch sáng lên, ôn
nhu nói, "Y Y, em yên tâm, chuyện của em, chính là chuyện của anh! Mặc
dù anh chẳng qua chỉ là Cố vấn, nhưng nhất định sẽ tận tâm tận lực. Tiếp theo giao cho anh là tốt rồi, em chỉ cần thật vui vẻ an nhiên, chờ ngày trở thành cô dâu của anh mà thôi!"